group4teen

๑’- ๑۩۞۩๑»Groüp4t€€n«๑۩۞۩๑ -‘๑’
 
IndexIndex  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 15 + 16 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 15 + 16 !   Fri Dec 25, 2009 7:50 am

CHAP15


Tôi vẫn còn đang ngồi phân vân hok bik làm sao, thì bổng từ đâu Wet lại xuất hiện , cậu ta nói:

-Chắc đến giờ cậu vẫn chưa tìm ra câu trả lời đâu? Vậy thì chưa đến lúc cậu nhận vật này, cậu hãy quay về đi, khi nào có đáp án thì hãy đến, tạm biệt!!

Tôi bỗng cảm thấy xung quanh mình tối dần đi, khung cảnh thần tiên đó như lùi ra xa.rồi tôi lại nghe một giọng nói gọi thúc dục:

-Gia Anh cậu không sao chứ!!! Gia Anh tỉnh lại đi, Gia Anh đừng làm tôi sợ chứ!!

Tôi mở mắt ra , thấy Phương đang đỡ đầu tôi, tôi nhìn Phương hỏi:

-Mình đang ở đâu thế này???

Phương mặt vẫn còn vẽ lo sợ nói:

-Lúc nãy chúng ta lên lầu 2, thì một cây cột bị ngã , nó đập vào đầu Gia Anh, làm Gia Anh hôn mê, Gia Anh làm mình sợ quá, Gia Anh có sao hok?

Tôi mỉm cười , cố ngồi dậy, mặc dù đầu mình vẫn còn nhức:

-Không sao!!! Thôi chúng ta đi về thôi, mình mệt rồi...

Phương gật gù , dìu tôi về phòng. Tôi vừa đi vừa nghĩ, chẳng lẽ đó chỉ là giấc mơ thôi sao, chẳng lẽ mọi chuyện đã sắp đặt trước, và chuyện mà tên Wet kia nói có thật không, mình có nên tin hok đây, và mình có phải là thực sự thik con trai ko?? Một loạt thắc mắc cứ vẫn quanh quẩn trong đầu tôi. Phương thấy tôi cứ bất thần, suy nghĩ chuyện gì đó, Phương dìu tôi, giọng dịu dàng:

-Gia Anh làm sao thế? Nhìn Gia Anh hình như có chuyện gì sao?

Tôi nhìn Phương mà nhớ lại lời của ông nói, rồi chuyện gặp Wet trong mơ, tôi phân vân không bik như thế nào,tôi tự nhủ , mình có nên nói cho Phương về mọi chuyện không, hay là đừng nên nói ra vì đã có quá nhiều chuyện đã xảy ra rồi, cuối cùng tôi quyết định dấu Phương. Tôi nhìn Phương dịu dàng tõ vẽ bình thường:

-Không có gì, Gia Anh không sao, lúc nãy Gia Anh hôn mê bao lâu?

Phương trả lời , giọng còn run:

-Khoảng 10 phút, lúc đó Phương chẳng bik làm sao nữa, người như mất hết tinh thần, long dạ rối bời, mình gọi Gia Anh lâu lắm , lay Gia Anh mà Gia Anh vẫn không tỉnh, đang định đi gọi mọi người thì thấy Gia Anh tỉnh!

Tôi mỉm cười:

-Thiệt không đó?

Phương gật đầu. Tôi nhìn Phương cảm thấy rất vui. Không bik vì sao mình lại vui, trên đường về phòng, tôi nhìn những khóm hoa kia, tuy ban đêm nhưng tôi cảm nhận đc nó thật đẹp, đẹp từ trong cả bên ngoài, nó đẹp hay trong lòng tôi đang vui nên nhìn gì cũng thấy đẹp. Không bik vì sao tôi lại quay qua Phương mà hỏi:

-Phương này , nếu Gia Anh có chuyện gì thì Phương có buồn không?

Phương đứng lại, hai tay cậu ấy nắm lấy vai tôi, mắt nhìn thẳng vào đôi mắt như sao của tôi, và nói :

-Phương không cho Gia Anh nghĩ như vậy, nếu Gia Anh có chuyện gì thì tôi sẽ là người chia sẽ với Gia Anh, tôi sẽ bảo vệ Gia Anh tránh khỏi mọi chuyện xấu, không để gì xâm phạm đến Gia Anh đâu.

Đây là câu nói mà hai người bạn nói với nhau ư, hay là hai người yêu, thật khó hiểu quá. Đầu óc thì cứ lãng vảng những chuyện vừa rồi, vậy mà giờ khi nghe Phương nói câu nói này lòng tôi lại cảm thấy thật bình yên, như đc bảo vệ, tôi đã không lo lắng và sợ hãi như lúc nãy nữa. Phương nhìn tôi sâu hút, ánh nhìn ấy như xoáy sâu vào tâm can tôi, nó như xuyên xuốt cả bên trong lẫn bên ngoài của tôi. Tôi lại tránh ánh mắt của Phương , tôi bước đi, rồi nói từ tốn như là khước từ tình cảm của cậu ta:

-Phương làm sao mà theo Gia Anh cả đời để bảo vệ Gia Anh đc!!!! Phương còn lấy vợ sinh con, Phương còn có cuộc sống của riêng Phương mà, đừng nên hứa những điều mà mình thực hiện ko đc!!!!

Phương chạy thẳng lên , đi bên cạnh tôi, nói như đinh đống cột:

-Nếu Gia Anh không mún Phương bên cạnh thì Phương sẽ không làm phiền Gia Anh, nhưng Phương vẫn sẽ dõi theo mọi cữ chỉ mọi hoạt động của Gia Anh ,đến một lúc đó Gia Anh cần 1 người để chia sẽ mọi chuyện, thì Gia Anh hãy nhớ tới mình nha,

Tôi không nói gì mà chỉ khẽ cười mỉm, cứ thế mà hai chúng tôi im lặng cho đến khi về phòng. Vừa về đến phòng, đã thấy anh Phong đứng đợi trước cửa, thấy tôi anh Phong chạy lại ngay:

-Sao trông cậu chủ mệt mỏi thế, cậu chủ bị bệnh sao, có cần gọi bác sĩ hok ạ!!!

Tôi khẽ lắc đầu, cố lê những bước mệt mỏi vào phòng, anh Phong dõi theo:

-Cậu chủ hãy cố lên, dù tôi không bik cậu chủ mệt mỏi về chuyện gì, nhưng tôi vẫn luôn ũng hộ cậu chủ!!

Tôi quay lại nhìn anh Phong mỉm cười:

-Cám ơn anh, thật sự cám ơn anh!!!

Anh Phong cũng cười!!

Đêm đó tôi thật sự không thể nào ngủ đc, mọi chuyện , mọi câu hỏi nó cứ ẩn hiện trong đầu tôi, tôi phải làm gì đây, phải làm sao khi hoàn cảnh đặt ra như thế này, và không bik từ lúc nào tôi đã ngủ thiếp đi vì mệt mỏi. Quả thật là một ngày thật dài, buổi sáng vẫn còn vui vẻ ở đồi bồ công anh vậy mà giờ đây trong lòng lại nặng trĩu bờ tâm sự…………

Đang ngủ , tôi bổng cảm nhận đc một âm thanh rất hay nhưng mà rất buồn đang vang vãng bên tai của mình, tôi cố ngồi dậy xem nó là gì thì thấy Tuấn khuôn mặt buồn rười rượi đang ngồi trên cánh cửa sổ mà thổi sáo, phải nói là tuy tôi bik Tuấn rất xinh, nhưng trong lúc này đây, mái tóc đang phấp phới che cặp mắt đen tuyền, với hàng lông mày thanh tú kia , hàng nắng ban mai đang khẽ đậu trên tóc Tuấn, càng khoác cho Tuấn một vẽ đẹp lộng lẫy kia.

Tôi không nói gì, khẽ lấy một chiếc áo choàng khoác lên người rồi bước ra cạnh bên của sổ phòng của tôi mà nhìn thẳng về hướng của sổ lầu 2 mà Tuấn đang ngồi. Tiếng sáo của Tuấn sao mà nghe buồn da diết thế kia, tôi cảm nhận đc Tuấn đang một nỗi buồn , nỗi buồn thật nặng quá. Đc một lúc , thì cậu ta nhìn thấy tôi.

Tuấn nhìn xuống , khuôn mặt vẫn còn buồn, ánh nhìn của cậu ta như khiến trái tim tôi se lại vì lạnh giá, tôi cảm thấy đôi mắt ấy chắc đã mỏi mệt vì cả đêm không ngủ,bất giác tôi buột miệng:

-Cậu sao thế, lại buồn à, nhìn cậu chắc là đêm qua không ngủ rồi chứ gì!!!

Tuấn hình như đánh trống lãng:

-Không có gì,mà trời còn lạnh lắm , Gia Anh vào trong đi kẻo cảm lạnh đó

Tôi nhìn Tuấn , ánh nhìn như cố vào sâu trong trái tim của cậu ấy, mún bik xem cậu ta đang nghĩ gì, không hiểu sao tôi lại nói:

-Bộ còn bận tâm chuyện lúc tối sao?

Tuấn nhìn tôi như tôi nhìn cậu ấy, bốn mắt chạm nhau, cậu ta nói dứt khoát:

-Còn, ức lắm...

-Sao ức ??

-Người đó lại là Phương !!

-Sao là Phương lại là ức ??

-Vì không phải mình chứ sao...

Tôi bất thần vì câu trả lời này của Tuấn, tôi không bik nghĩ sao mà cậu ta lại nói như thế, chẳng lẽ cậu ta đã thực sự yêu tôi, không thể ,chúng tôi hứa hôn chỉ trên danh nghĩa thôi mà, tôi hỏi lại, như cố mún cậu ta nói rõ ra:

-Sao không phải là cậu mà cậu lại ức?

Tuấn nhìn tôi dứt khoát:

-Vì mình….mình …..mình thật sự rất thik Gia Anh

Nói xong cậu ta đi vào trong , không còn ngổi trên của sổ nữa, chỉ để lại ánh mắt tôi đầy bất ngờ dõi theo.tôi như không còn tin vào tai mình, Tuấn như là ngừơi tôi chia sẽ tâm sự, giờ lại nói đi thik tôi, vả lại đây là điều trái luân lý mà, chẳng phải phu nhân đã nói là sau này chúng tôi sẽ lấy người mình thực sự yêu sao, chuyện gì thế này, sao Tuấn lại nói là thik mình, mọi chuyện giờ đây sẽ đi về đâu đây, tôi lại chìm đắm trong hàng câu hỏi. Tôi cảm thấy mệt mỏi quá, mệt mỏi khi mà cứ phải đi tìm những đáp án kia, ước gì có ai giải đáp những khúc mắt dùm mình.


Còn nữa >>>>
CHAP16


Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, thì có tiếng gọi giật :

-Cậu chủ !!! Cậu làm gì thế, ngoài trời lạnh lắm, cậu vào trong đi.

Tôi quay lại thì thấy anh Phong , tôi lại quay đầu ra hướng cửa sổ, và nói:

-Anh Phong ơi!!! Em cảm thấy mệt mỏi quá, quá mệt mỏi anh ơi,em muốn dừng chân lại để nghĩ ngơi, vậy mà ông trời lại không cho em nghĩ, ông ta cứ bắt em phải trả lời câu hỏi này rồi đến câu hỏi khác,chắc em ngạt thở mà chết mất.!!!!

Anh Phong khẽ thở dài, rồi từng bước chân anh khẽ nhẹ nhàng tiến lại bên cạnh tôi, anh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói:

-Thật ra mọi chuyện đều do ta cả cậu chủ à, dù ông trời có đặt câu hỏi ra thì việc trả lời hay không là do chính mình chứ, nếu cậu chủ thấy mệt, thì cậu hãy dừng lại và nghĩ đi, mọi chuyện sẽ rõ ràng khi đầu óc ta sáng suốt, chứ đừng bắt ép bản thân phải theo kịp. Hãy từ từ, mọi chuyện đều có đáp án của nó.

Tôi như tỉnh ra khi nghe anh Phong nói. Tuy bên cạnh tôi có rất nhiều người, nhưng không hiểu sao ở anh Phong tôi lại tìm thấy một chút bình yên, bình yên của một gia đình, của một sự che chở. Không hiểu sao anh Phong luôn có những lời an ủi khiến tôi rất an tâm, anh ta luôn che chở cho tôi từ khi tôi chọn anh ấy là quản gia, anh Phong chăm lo cho tôi là vì nhiệm vụ hay là xuất phát từ tấm lòng của anh ấy . Tôi nhìn anh Phong khẽ cười:

-Cám ơn anh, giờ em đã bik phải làm gì rồi...

Anh Phong nhìn tôi rồi nói dịu dàng, ấm áp:

-Vậy cậu chủ hãy làm những gì mình muốn, tôi đi đây!!!

Tôi nhìn theo dáng anh Phong bước đi về cánh cửa, không hiểu sao, tôi lại gọi :

-Anh Phong!!! Cám ơn anh, thật sự cám ơn anh.

Anh Phong không quay lại, mà tôi vẫn cảm nhận đc nụ cười của anh ấy:

-Cậu không cần cảm ơn, mọi chuyện đều có lý do của nó, cậu hãy sống vui vẽ,vì đã có tôi luôn ủng hộ cậu,mạnh dạn lên cậu chủ ơi!!

Tôi không nói gì, anh Phong cứ đi về hướng ấy,tôi như cảm thấy anh Phong rất hiểu tôi, vả lại hiểu đến sâu sắc, những gì tôi nghĩ khó mà dấu anh ấy đc , còn bây giờ tôi phải đổi diện với mọi chuyện mà thôi..

Tôi quay vô, và lo vệ sinh rồi chuẩn bị dùng bữa sáng nữa chớ. Mới sáng ra mà Tuấn đã làm đầu óc tôi rối tinh lên. Ăn sáng xong, tôi đi đến phòng học thì không thấy Tuấn, không hiểu sao tôi lại cảm thấy hơi trống vắng. Vị giáo sư thì cứ giảng bài trên bảng mà tâm trí tôi không thể nào tập chung đc, buổi học kết thúc, tôi chạy liền đến phòng Tuấn. Vừa đi tới, thi thấy chị gia công đang làm việc tôi hỏi:

-Ủa!!! Tuấn đâu rồi chị ??

-Dạ thưa ..cậu Tuấn từ sớm đã đi rồi ạ

Tôi không hỏi gì nữa, khẽ bước về phòng. Tôi vừa về đến phòng, anh Phong mặt hớt hãi chạy ra:

-Cậu chủ ơi!!! Cậu đi đâu nãy giờ thế, phu nhân cho người gọi, hình như là có cả lão gia đang đợi cậu chủ ở thư phòng!!

Tôi ngạc nhiên:

-Sao sớm như vậy mà phu nhân và ông của Tuấn lại có chuyện gì nhỉ!!

-Không phải lão gia đó, mà là lão gia, ông của cậu chủ đó!!!

Tôi nghe như sét đánh ngang tai:

-Trời!!! Ông tôi làm gì ở đây ??

-Tôi đâu có bik, cậu chủ đi kẻo họ chờ...

Tôi đi thật nhanh đến thư phòng. Đến nơi tôi đã thấy Phương và Tuấn đã ngồi đó, không bik có chuyện gì mà ông của Tuấn đang hình như là thuyết phục ông tôi, xong cuối cùng tôi nghe ông tôi nói rõ :

-Không được!!! Không thể được, gia tộc của tôi không thể chấp nhận chuyện này...

Thấy tôi , phu nhân khẽ gọi:

-Gia Anh !!! Tới rồi hả con , vào đây nào!!

Tôi khẽ bước vào,và ngồi xuống, tôi nhìn nội tôi, thấy ông vẫn vẽ mặt như thường ngày, nhưng lần này tôi thấy ông rất quả quyết. Tôi im lặng thì nghe ông của Tuấn nói:

-Vừa lúc nãy ta và ông của cháu đang bàn đến chuyện của các cháu

Ông tôi nhìn tôi và nói:

-Ta không thể chấp nhận một chuyện hứa hôn như vậy đc, chính thức bây giờ, ta quyết định huỷ hôn!!!

Tôi nghe mà như ngàn lưỡi dao đâm vào trái tim, ko hiểu sao tôi lại đau lòng như thế, chẳng phải đây là quyết định mà tôi hằng mong muốn sao, từ lúc đầu tôi đâu muốn có cuộc hôn ước này, đây chẳng phải là do ông tôi ép tôi hay sao. Vậy mà giờ khi nghe ông tôi nói, tôi lại thấy quằn quại trong trái tim.

Tuấn lên tiếng, giọng nghẹn ngào:

-Ông ơi!! Tại sao thế!! Tại sao ông lại không chấp nhận chuyện này???

Ông tôi, giọng vẫn đanh thép như mọi ngày:

-Ta không thể chấp nhận một chuyện trái luân lý như thế xảy ra trong gia tộc của ta đc, lúc trước ta cứ tưởng lần hứa hôn này cũng như bao lần khác, nhưng buổi sáng vừa nghe ông cháu nói chuyện này thì ta không thể chấp nhận đc

Ông Tuấn vẫn nói:

-Vậy thế thì đoạn kết của câu chuyện phải làm sao đây!!!

Nội tôi nói như đinh đóng cột:

-Tạm hẹn lần hôn ước sau vậy, còn hôn ước này coi như huỷ bỏ!!

Nói rồi, ông quay qua tôi:

-Con hãy lo thu dọn đồ đạc, lát nữa theo ta về...

Tôi nghe mà rụng rời tay chân , những ngày qua , tôi đã có bik bao buồn vui mà suốt thời gian qua tôi chưa có, những cảm giác mà khiến trái tim tôi có những lúc xuyến xao,vậy mà giờ đây ông trời lại nỡ lấy đi như thế sao!!

Tôi ngước nhìn ông, thấy ánh mắt nhìn của ông thật sắc, tôi quay qua nhìn Phương và Tuấn mà nước mắt gần như trào ra.thấy vậy, Tuấn lại lên tiếng:

-Ông ơi !! Xin ông hãy một lần nghĩ lại!!! Cháu xin ông!!

Tuấn đâu có bik rằng, một khi ông tôi đã quyết định chuyện gì, thì khó mà thay đổi, nó còn khó hơn chuyện dời núi lấp sông. Ông tôi vẫn nét nhìn sắc ấy, mà giọng vẫn đang thép:

-Không thể!! Dù có suy nghĩ lại, thì ta vẫn quyết định như vậy không hề thay đổi...

Nói xong , ông tôi đứng dậy :

-Chào mọi người !!

Rồi ông đi về hướng cửa, ông quay lại nói:

-Gia Anh đi mau!!

Tôi đứng dậy bước đi, mà bước chân như nặng chịt, tôi quay đầu lại nhìn Tuấn và Phương, thấy hai người vẫn ngồi đó mà ánh mắt đỏ hoe dõi theo. Tuấn nói với phu nhân:

-Mẹ ơi!!! Mẹ làm gì đi chứ, chẳng lẽ mẹ nỡ để Gia Anh đi vậy sao?

Phu nhân thở dài:

-Mẹ còn bik làm gì nữa đây, khi mà gia đình họ không chấp nhận...

Tuấn không nản lòng, quay qua ông:

-Nội ơi!! Nội nói gì đi, chẳng lẽ chuyện này đến đây là kết thúc sao!!!

Ông Tuấn đứng dậy, tự trách mình:

-Đúng là ông trời khéo đùa!!!

Rồi ông đi về phòng mình, tôi quay về phòng thì thấy anh Phong đã xách va li sẵn rồi, tôi mắt đã đỏ hoe, hỏi:

-Sao anh bik mà chuẩn bị sẵn thế ???

Anh Phong nắm lấy tay tôi rồi dẫn đi về hướng cổng, anh Phong nói:

-Thật sự khi mà thấy lão gia đi vào đây, tôi đã đoán chuyện này sẽ xảy ra, lão gia là người cực kỳ quy tắc, chuyện mà lão gia đã quyết định thì thay đổi nó quả là không thể

Tôi khẽ nấc lên :

-Bik là thế, nhưng tôi vẫn không cam lòng...

Khi vừa ra tới cổng, bỗng giọng Phương vang lên:

-Gia Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi quay lại, cậu ta chạy đến và nói:

-Bộ Gia Anh tính đi như thế sao???

Tôi bắt đầu nghẹn ngào:

-Chứ giờ bik làm sao? Mà sao lúc nãy Gia Anh chẳng nghe Phương nói gì hết vậy!!!

Vừa nói tới đây, tôi đã thấy Phương lấy hai tay quệt nước mắt, ấp úng:

-Phương không thể nói đc, lúc đó Phương như bị rơi xuống vực thẳm, nói không nên lời nữa, đến khi bình tỉnh lại thì đã không còn thấy Gia Anh rồi.

Tôi cười:

-Vậy mà Gia Anh tưởng Phương muốn Gia Anh đi nên hok nói!!

Phương chối phăng:

-Không có!!! Gia Anh mà đi thì Phương phải làm sao đây??

Tôi khẽ nhìn khuôn mặt xinh trai của Phương, mà nói:

-Phương hãy ở lại mạnh giỏi, tạm biệt, mọi chuyện đến đây chắc cũng là đáp án tốt nhất cho mọi câu hỏi!!!!

Phương nắm lấy tay tôi, rồi nói quả quyết:

-Phương nhất định sẽ mang Gia Anh quay về, Phương nhất định sẽ luôn ở bên Gia Anh....

Tôi cười đang định quay đi thì Tuấn tới, Tuấn nhìn tôi mà mắt cậu ta hình như là vừa khóc. Tuấn chỉ nói:

-Gia Anh nhất định phải đợi, Tuấn sẽ đón Gia Anh về, Tuấn sẽ không cho ai chia cách hai chúng ta đâu!!

Tôi đang định nói, thì ông tôi trong xe nói vọng ra:

-Gia Anh !!! Nhanh lên!!

Tôi bước đi, lần này tôi không thể ngăn nổi hai hàng nước mắt, tuy đã có ông tôi ở đây, ông tôi không cho phép con trai trong gia tộc đc rơi lệ , tôi đã cố kiềm chế, nhưng thật không thể, quá ư là đau đớn kia, tôi bước lên xe, thì Tuấn hét lên:

-Gia Anh hãy đợi Tuấn nha…………….

Phương thì cố gắng cười, nhưng nụ cười của cậu ta như là cười ra nước mắt.tôi bỗng quay lại, chạy nhanh về hướng Phương và Tuấn mà ôm lấy hai người đó, tôi không bik hành động này do đâu ra, lý trí của tôi không cho phép hành động này xảy ra, chẳng lẽ trái tim đã chiến thắng khi mà hằng ngày tôi cứ phải đấu tranh nội tâm giữa lý trí và tình cảm của trái tim. Tôi khóc oà lên nói:

-Hai cậu hãy sống vui vẽ, sẽ có 1 ngày …..

Nói chưa hết câu, tự nhiên hai người bảo vệ của ông tôi đi lại gỡ tay tôi ra, mà kéo tôi về hướng xe, Tuấn và Phương chạy theo nhưng bị mấy người bảo vệ kia chặn lại, cả ba chúng tôi khóc nâc lên, tiếng khóc như xé ruột xé gan kia. Tuấn và Phương cứ gọi:

-Gia Anh!!!!!!!........

Cho đến khi tôi vào đến xe, cửa xe đóng rầm,chiếc xe lăn bánh, dẫn tôi ra khỏi ngôi nhà lộng lẫy này, bỏ lại ba trái tim đang đau đớn này.bỏ lại quang cảnh xinh đẹp, và những kỉ niệm về chúng, tôi tự hỏi ”giờ mình phải làm gì đây”
__________________
Về Đầu Trang Go down
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Chap 16 nhaz !   Fri Dec 25, 2009 7:51 am

CHAP16


Đang đắm chìm trong dòng suy nghĩ, thì có tiếng gọi giật :

-Cậu chủ !!! Cậu làm gì thế, ngoài trời lạnh lắm, cậu vào trong đi.

Tôi quay lại thì thấy anh Phong , tôi lại quay đầu ra hướng cửa sổ, và nói:

-Anh Phong ơi!!! Em cảm thấy mệt mỏi quá, quá mệt mỏi anh ơi,em muốn dừng chân lại để nghĩ ngơi, vậy mà ông trời lại không cho em nghĩ, ông ta cứ bắt em phải trả lời câu hỏi này rồi đến câu hỏi khác,chắc em ngạt thở mà chết mất.!!!!

Anh Phong khẽ thở dài, rồi từng bước chân anh khẽ nhẹ nhàng tiến lại bên cạnh tôi, anh cũng nhìn ra ngoài cửa sổ rồi nói:

-Thật ra mọi chuyện đều do ta cả cậu chủ à, dù ông trời có đặt câu hỏi ra thì việc trả lời hay không là do chính mình chứ, nếu cậu chủ thấy mệt, thì cậu hãy dừng lại và nghĩ đi, mọi chuyện sẽ rõ ràng khi đầu óc ta sáng suốt, chứ đừng bắt ép bản thân phải theo kịp. Hãy từ từ, mọi chuyện đều có đáp án của nó.

Tôi như tỉnh ra khi nghe anh Phong nói. Tuy bên cạnh tôi có rất nhiều người, nhưng không hiểu sao ở anh Phong tôi lại tìm thấy một chút bình yên, bình yên của một gia đình, của một sự che chở. Không hiểu sao anh Phong luôn có những lời an ủi khiến tôi rất an tâm, anh ta luôn che chở cho tôi từ khi tôi chọn anh ấy là quản gia, anh Phong chăm lo cho tôi là vì nhiệm vụ hay là xuất phát từ tấm lòng của anh ấy . Tôi nhìn anh Phong khẽ cười:

-Cám ơn anh, giờ em đã bik phải làm gì rồi...

Anh Phong nhìn tôi rồi nói dịu dàng, ấm áp:

-Vậy cậu chủ hãy làm những gì mình muốn, tôi đi đây!!!

Tôi nhìn theo dáng anh Phong bước đi về cánh cửa, không hiểu sao, tôi lại gọi :

-Anh Phong!!! Cám ơn anh, thật sự cám ơn anh.

Anh Phong không quay lại, mà tôi vẫn cảm nhận đc nụ cười của anh ấy:

-Cậu không cần cảm ơn, mọi chuyện đều có lý do của nó, cậu hãy sống vui vẽ,vì đã có tôi luôn ủng hộ cậu,mạnh dạn lên cậu chủ ơi!!

Tôi không nói gì, anh Phong cứ đi về hướng ấy,tôi như cảm thấy anh Phong rất hiểu tôi, vả lại hiểu đến sâu sắc, những gì tôi nghĩ khó mà dấu anh ấy đc , còn bây giờ tôi phải đổi diện với mọi chuyện mà thôi..

Tôi quay vô, và lo vệ sinh rồi chuẩn bị dùng bữa sáng nữa chớ. Mới sáng ra mà Tuấn đã làm đầu óc tôi rối tinh lên. Ăn sáng xong, tôi đi đến phòng học thì không thấy Tuấn, không hiểu sao tôi lại cảm thấy hơi trống vắng. Vị giáo sư thì cứ giảng bài trên bảng mà tâm trí tôi không thể nào tập chung đc, buổi học kết thúc, tôi chạy liền đến phòng Tuấn. Vừa đi tới, thi thấy chị gia công đang làm việc tôi hỏi:

-Ủa!!! Tuấn đâu rồi chị ??

-Dạ thưa ..cậu Tuấn từ sớm đã đi rồi ạ

Tôi không hỏi gì nữa, khẽ bước về phòng. Tôi vừa về đến phòng, anh Phong mặt hớt hãi chạy ra:

-Cậu chủ ơi!!! Cậu đi đâu nãy giờ thế, phu nhân cho người gọi, hình như là có cả lão gia đang đợi cậu chủ ở thư phòng!!

Tôi ngạc nhiên:

-Sao sớm như vậy mà phu nhân và ông của Tuấn lại có chuyện gì nhỉ!!

-Không phải lão gia đó, mà là lão gia, ông của cậu chủ đó!!!

Tôi nghe như sét đánh ngang tai:

-Trời!!! Ông tôi làm gì ở đây ??

-Tôi đâu có bik, cậu chủ đi kẻo họ chờ...

Tôi đi thật nhanh đến thư phòng. Đến nơi tôi đã thấy Phương và Tuấn đã ngồi đó, không bik có chuyện gì mà ông của Tuấn đang hình như là thuyết phục ông tôi, xong cuối cùng tôi nghe ông tôi nói rõ :

-Không được!!! Không thể được, gia tộc của tôi không thể chấp nhận chuyện này...

Thấy tôi , phu nhân khẽ gọi:

-Gia Anh !!! Tới rồi hả con , vào đây nào!!

Tôi khẽ bước vào,và ngồi xuống, tôi nhìn nội tôi, thấy ông vẫn vẽ mặt như thường ngày, nhưng lần này tôi thấy ông rất quả quyết. Tôi im lặng thì nghe ông của Tuấn nói:

-Vừa lúc nãy ta và ông của cháu đang bàn đến chuyện của các cháu

Ông tôi nhìn tôi và nói:

-Ta không thể chấp nhận một chuyện hứa hôn như vậy đc, chính thức bây giờ, ta quyết định huỷ hôn!!!

Tôi nghe mà như ngàn lưỡi dao đâm vào trái tim, ko hiểu sao tôi lại đau lòng như thế, chẳng phải đây là quyết định mà tôi hằng mong muốn sao, từ lúc đầu tôi đâu muốn có cuộc hôn ước này, đây chẳng phải là do ông tôi ép tôi hay sao. Vậy mà giờ khi nghe ông tôi nói, tôi lại thấy quằn quại trong trái tim.

Tuấn lên tiếng, giọng nghẹn ngào:

-Ông ơi!! Tại sao thế!! Tại sao ông lại không chấp nhận chuyện này???

Ông tôi, giọng vẫn đanh thép như mọi ngày:

-Ta không thể chấp nhận một chuyện trái luân lý như thế xảy ra trong gia tộc của ta đc, lúc trước ta cứ tưởng lần hứa hôn này cũng như bao lần khác, nhưng buổi sáng vừa nghe ông cháu nói chuyện này thì ta không thể chấp nhận đc

Ông Tuấn vẫn nói:

-Vậy thế thì đoạn kết của câu chuyện phải làm sao đây!!!

Nội tôi nói như đinh đóng cột:

-Tạm hẹn lần hôn ước sau vậy, còn hôn ước này coi như huỷ bỏ!!

Nói rồi, ông quay qua tôi:

-Con hãy lo thu dọn đồ đạc, lát nữa theo ta về...

Tôi nghe mà rụng rời tay chân , những ngày qua , tôi đã có bik bao buồn vui mà suốt thời gian qua tôi chưa có, những cảm giác mà khiến trái tim tôi có những lúc xuyến xao,vậy mà giờ đây ông trời lại nỡ lấy đi như thế sao!!

Tôi ngước nhìn ông, thấy ánh mắt nhìn của ông thật sắc, tôi quay qua nhìn Phương và Tuấn mà nước mắt gần như trào ra.thấy vậy, Tuấn lại lên tiếng:

-Ông ơi !! Xin ông hãy một lần nghĩ lại!!! Cháu xin ông!!

Tuấn đâu có bik rằng, một khi ông tôi đã quyết định chuyện gì, thì khó mà thay đổi, nó còn khó hơn chuyện dời núi lấp sông. Ông tôi vẫn nét nhìn sắc ấy, mà giọng vẫn đang thép:

-Không thể!! Dù có suy nghĩ lại, thì ta vẫn quyết định như vậy không hề thay đổi...

Nói xong , ông tôi đứng dậy :

-Chào mọi người !!

Rồi ông đi về hướng cửa, ông quay lại nói:

-Gia Anh đi mau!!

Tôi đứng dậy bước đi, mà bước chân như nặng chịt, tôi quay đầu lại nhìn Tuấn và Phương, thấy hai người vẫn ngồi đó mà ánh mắt đỏ hoe dõi theo. Tuấn nói với phu nhân:

-Mẹ ơi!!! Mẹ làm gì đi chứ, chẳng lẽ mẹ nỡ để Gia Anh đi vậy sao?

Phu nhân thở dài:

-Mẹ còn bik làm gì nữa đây, khi mà gia đình họ không chấp nhận...

Tuấn không nản lòng, quay qua ông:

-Nội ơi!! Nội nói gì đi, chẳng lẽ chuyện này đến đây là kết thúc sao!!!

Ông Tuấn đứng dậy, tự trách mình:

-Đúng là ông trời khéo đùa!!!

Rồi ông đi về phòng mình, tôi quay về phòng thì thấy anh Phong đã xách va li sẵn rồi, tôi mắt đã đỏ hoe, hỏi:

-Sao anh bik mà chuẩn bị sẵn thế ???

Anh Phong nắm lấy tay tôi rồi dẫn đi về hướng cổng, anh Phong nói:

-Thật sự khi mà thấy lão gia đi vào đây, tôi đã đoán chuyện này sẽ xảy ra, lão gia là người cực kỳ quy tắc, chuyện mà lão gia đã quyết định thì thay đổi nó quả là không thể

Tôi khẽ nấc lên :

-Bik là thế, nhưng tôi vẫn không cam lòng...

Khi vừa ra tới cổng, bỗng giọng Phương vang lên:

-Gia Anh!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Tôi quay lại, cậu ta chạy đến và nói:

-Bộ Gia Anh tính đi như thế sao???

Tôi bắt đầu nghẹn ngào:

-Chứ giờ bik làm sao? Mà sao lúc nãy Gia Anh chẳng nghe Phương nói gì hết vậy!!!

Vừa nói tới đây, tôi đã thấy Phương lấy hai tay quệt nước mắt, ấp úng:

-Phương không thể nói đc, lúc đó Phương như bị rơi xuống vực thẳm, nói không nên lời nữa, đến khi bình tỉnh lại thì đã không còn thấy Gia Anh rồi.

Tôi cười:

-Vậy mà Gia Anh tưởng Phương muốn Gia Anh đi nên hok nói!!

Phương chối phăng:

-Không có!!! Gia Anh mà đi thì Phương phải làm sao đây??

Tôi khẽ nhìn khuôn mặt xinh trai của Phương, mà nói:

-Phương hãy ở lại mạnh giỏi, tạm biệt, mọi chuyện đến đây chắc cũng là đáp án tốt nhất cho mọi câu hỏi!!!!

Phương nắm lấy tay tôi, rồi nói quả quyết:

-Phương nhất định sẽ mang Gia Anh quay về, Phương nhất định sẽ luôn ở bên Gia Anh....

Tôi cười đang định quay đi thì Tuấn tới, Tuấn nhìn tôi mà mắt cậu ta hình như là vừa khóc. Tuấn chỉ nói:

-Gia Anh nhất định phải đợi, Tuấn sẽ đón Gia Anh về, Tuấn sẽ không cho ai chia cách hai chúng ta đâu!!

Tôi đang định nói, thì ông tôi trong xe nói vọng ra:

-Gia Anh !!! Nhanh lên!!

Tôi bước đi, lần này tôi không thể ngăn nổi hai hàng nước mắt, tuy đã có ông tôi ở đây, ông tôi không cho phép con trai trong gia tộc đc rơi lệ , tôi đã cố kiềm chế, nhưng thật không thể, quá ư là đau đớn kia, tôi bước lên xe, thì Tuấn hét lên:

-Gia Anh hãy đợi Tuấn nha…………….

Phương thì cố gắng cười, nhưng nụ cười của cậu ta như là cười ra nước mắt.tôi bỗng quay lại, chạy nhanh về hướng Phương và Tuấn mà ôm lấy hai người đó, tôi không bik hành động này do đâu ra, lý trí của tôi không cho phép hành động này xảy ra, chẳng lẽ trái tim đã chiến thắng khi mà hằng ngày tôi cứ phải đấu tranh nội tâm giữa lý trí và tình cảm của trái tim. Tôi khóc oà lên nói:

-Hai cậu hãy sống vui vẽ, sẽ có 1 ngày …..

Nói chưa hết câu, tự nhiên hai người bảo vệ của ông tôi đi lại gỡ tay tôi ra, mà kéo tôi về hướng xe, Tuấn và Phương chạy theo nhưng bị mấy người bảo vệ kia chặn lại, cả ba chúng tôi khóc nâc lên, tiếng khóc như xé ruột xé gan kia. Tuấn và Phương cứ gọi:

-Gia Anh!!!!!!!........

Cho đến khi tôi vào đến xe, cửa xe đóng rầm,chiếc xe lăn bánh, dẫn tôi ra khỏi ngôi nhà lộng lẫy này, bỏ lại ba trái tim đang đau đớn này.bỏ lại quang cảnh xinh đẹp, và những kỉ niệm về chúng, tôi tự hỏi ”giờ mình phải làm gì đây”
__________________
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 15 + 16 !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
group4teen :: Teen thời sự :: Tin giải trí-
Chuyển đến