group4teen

๑’- ๑۩۞۩๑»Groüp4t€€n«๑۩۞۩๑ -‘๑’
 
IndexIndex  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 17 + 18 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 17 + 18 !   Fri Dec 25, 2009 7:53 am

Chap17


Ngồi trên xe , ông tôi nhìn tôi rồi nói nghiêm khắc:

-Con đang làm cái trò gì thế!!! Từ nhỏ con đã đc giáo huấn là nam nhi chỉ có đổ máu chứ không đổ lệ mà, vậy mà giữa chốn này con lại làm ô nhục dòng họ, ta thật thất vọng về con!!!

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn ra ngoài của sổ, đôi mắt đẫm lệ của tôi nhìn cảnh vật xung quanh như nhoà đi. đầu óc tôi lúc này trống rổng, dù cảnh vẫn thế nhưng long người đã khác rồi , tôi chẳng bik nói gì, chẳng bik nghĩ gì. Đc một lúc ông tôi lại nói tiếp :

-Từ nhỏ đến lớn , con chưa làm ta thất vọng lần nào, vậy mà từ khi con chuyển qua nhà đó mấy tuần , con đã trở thành như thế này. Đúng là hại người mà!!!

Nội tôi đâu có bik rằng, từ nhỏ đến lớn tôi chưa làm ông thất vọng là vì trong một gia tộc hà khắc như thế, nếu tôi không cố gắng thì thật không thể sống đc, tôi đã gượng ép bản thân mình phải sống theo sở thik của người khác, mình ko hề có chính kiến, chỉ bik nghe theo ông và cha mẹ. Nhưng từ khi gặp Phương và Tuấn tôi đã có một cái nhìn khác về cuộc sống của mình, tôi đã bik được những niềm vui của chính mình, tôi đã bik đau cho chính mình, tôi nhận ra cuộc đời này có rất nhiều cái đẹp , nhưng giờ đây ông đã lấy đi tất cả.

Chiếc xe dừng lại khu nhà truyền thống của ông tôi. Xuống xe, ông quay qua nói với anh Phong:

-Gia Anh đã mệt rồi , hãy đưa nó về phòng , và lo chuẩn bị , tối nay nhà có lễ bái kiến , hãy làm cho tốt vào!!!

Tôi đang rất bùn, chẳng mún làm gì, chỉ mún giờ đi vô giường ngủ một giấc để quên đi mọi chuyện mà thôi. Ông tôi lặng bước đi vào nhà, tôi vẫn còn ngồi trong xe, đc một lúc , anh Phong đến chỗ cửa xe và nói:

-Thưa cậu chủ , mời cậu chủ xuống xe , cậu chủ hãy về phòng nghĩ ngơi cho khỏe

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ bước ra khỏi xe, tôi bắt đầu nhìn quang cảnh xung quanh.vẫn ngồi nhà này, vẫn những hàng hoa đó, nơi mà tôi đã ở lúc nhỏ cho đến lớn , chỉ mới gần đây ra ở riêng nhưng sao giờ đây nhìn nó xa lạ quá.tôi bước đi thật nhanh về phòng. Vừa đi tới dãy hành lang , tôi đã gặp ngay tán hoa dã lan , tán hoa mà lần đầu tiên tôi khóc khi mà bị ép về nhà Tuấn, thế là lại bao nhiêu kĩ niệm trở lại, những tháng ngày sống bên Phương và Tuấn . Tôi bất giác cười, như cười cho chính số phận của mình. Anh Phong nhìn thấy tôi như thế, anh tiến lại gần tôi:

-Cậu chủ !!! Có chuyện gì sao???

Tôi khẽ lắc đầu:

-Không có gì đâu anh !!

Tôi định đi tiếp , thì nghe giọng mẹ tôi vang lên:

-Gia Anh , con về rồi sao!!!

Tôi quay qua hướng dãy hành lang bên phải , thì thấy mẹ tôi đang đứng nhìn tôi, mà hai hàng nước mắt đã chảy dài, với những nếp nhăn trên khuôn mặt của người , chắc là người đã nhiều đêm không ngủ. Tôi nhìn mẹ, rồi tự nhiên mắt tôi đỏ hoe, tôi khẽ kêu lên:

-Mẹ!!!!!!!!!!!

Tôi chạy lại ôm chầm lấy mẹ tôi,mẹ tôi lấy tay vỗ về lưng tôi:

-Không sao đâu con, mọi chuyện rồi sẽ qua, về là tốt rồi.

Mẹ quay qua anh Phong bảo:

-Phong!!! Cháu về phòng của Gia Anh lo thu dọn trước đi, ta có nhiều chuyện để nói với Gia Anh.

Rồi mẹ vuốt đầu tôi, nói giọng dịu dàng, giọng nói mà đã lâu rồi tôi chưa từng nghe, giờ nghe lại, tôi cảm thấy nó mới ấm áp làm sao:

-Gia Anh !!! Con qua phòng mẹ nói chuyện một lát nha, đã lâu rồi mẹ con ta chưa gặp nhau.

Tôi khẽ gật đầu. Tôi ngồi xuống cạnh mẹ gần lan can nhìn ra ngoài hoa viên.căn phòng mẹ vẫn thế, chẳng có gì thay đổi. Bẫn để rất nhiều búp bê nhật mà tôi làm tặng mẹ trong mỗi lần sinh nhật của bà. Mẹ ôn tồn hỏi:

-Trong thời gian qua con sống ra sao, có vui vẽ ko?

Tôi nhìn ra hoa viên, khẽ nói:

-Mẹ ơi !! Con vui lắm, không hiểu sao khi chia tay họ con rất buồn, con buồn không thể tả đc mẹ ơi...

Mẹ nhìn tôi âu yếm:

-Cuối cùng con cũng đã có những người bạn của mình rồi, từ nhỏ đến lớn mẹ thấy con trưởng thành, mẹ thấy con sống một cuộc sống cô đơn, lẽ loi, con tuy làm rất tốt mọi việc , nhưng mẹ nhận thấy rõ rang là con không vui. Còn bây giờ , nhìn thấy con, mẹ đã thấy đc sự thay đổi ở con.

Tôi ngậm ngùi, dựa vào long mẹ:

-Mẹ ơi!! Con thương mẹ nhất trên đời, mẹ thật hiểu con, con cảm thấy mệt mỏi quá

Mẹ cầm lấy vai tôi đỡ ra:

-Giờ con đã mệt, con hãy về phòng nghĩ ngơi thật khoẻ, tối nay có lễ bái kiến. Con hãy làm tốt , nhưng đừng quá sức con nhé.

Tôi gật đầu , rồi lại ôm chầm lấy mẹ. Phải một hồi lâu, phải một hồi lâu , tôi mới đi về phòng. Tôi ngủ một giấc đến tối, vì quả là một buổi sáng mệt mỏi.

Tối đến, tôi đang oể oải, mà anh Phong cứ dục:

-Cậu chủ ơi!! Lễ bái kiến sắp bắt đầu rồi, cậu chủ hãy nhanh chuẩn bị đi ạ...

Tôi quả là xui xẻo, vừa về, lại gặp ngay cái lễ bái kiến này. Trong gia tộc của tôi , nếu người nào đó đi xa lâu mà bây giờ về, thì sẽ đến bái kiến ông tôi. Tôi thì không có rồi, vì tôi như gã đi nên không tính vào đi xa, chắc trong chú Bác tôi có nguời vừa về.

Anh Phong cứ hối, tôi liền nói:

-Em mệt quá , em chẳng mún dự chút nào!! Hay là anh Phong đi nói là em bị bệnh, không dự đc...

Anh Phong cằn nhằn;

-Không đc đâu cậu chủ ơi. Đây là buỗi lễ quan trọng, cậu chủ mà vắng mặt ,thì mọi người trong gia tộc sẽ nhìn nhận cậu chủ ra sao, cậu chủ nhất định phải đến dự, vã lại đây là lần đầu tiên thiếu gia Shin về nước.

Tôi bật dậy:

-What???? Tên Shin đó về nước lần này hả??

Anh Phong gật đầu, tôi liền nhớ lại viễn cảnh hồi nhỏ , lúc mà tôi cùng các anh em họ sống tại nhà nội. Trong đó có Thiên, Dã, Shin, Shen, Ken . Trong đó, tôi là em , tất cả bọn họ đều lớn hơn tôi. Thật ra còn nhiều anh họ nữa, nhưng họ ở xa, vã lại khi họ tới thì tôi ra ở riêng rồi.

Trong 6 anh họ thì ai cũng thương tôi cả, chỉ có tên Shin và tên Ken là đáng ghét. Hai người bọn họ lúc nào cũng ỷ lớn hơn tôi rồi ăn hiếp tôi không à. Có lần bọn họ dụ lấy hết bánh kẹo của tôi, rồi còn dấu bộ hàn phục của tôi nữa chớ , mém chút xíu là tôi bị nội mắng rồi. Lúc nhỏ tôi thật sự sợ bọn họ.

Nhưng nỗi sợ ấy kết thúc nhanh chóng khi mà tôi lên 12 tuổi thì họ qua Mỹ sống. Chắc bây giờ mới về , tôi ko bik bây giờ họ như thế nào nữa. Giờ tôi thật sự vừa tò mò vừa sợ , tò mò vì không bik giờ Shin như thế nào, còn sợ là ko bik hắn có giống hồi nhỏ ko.tôi tự nhủ,giờ mình đã là chàng trai 18 tuổi rồi, thì hắn còn dám làm gì nữa chớ. Tôi quyết định đi dự lễ, tôi ngần ngừ 1 lát rồi hỏi anh Phong:

-Anh ơi!! Tối nay em phải mặc bộ gì đây. Em đang buồn em ko muốn quá màu mè...

Anh Phong nhìn tôi mỉm cười:

-Thiệt là!!! Cậu chủ có Phong cách quá nhỉ ??

Tôi đỏ mặt:

-Anh Phong cứ chọc em, anh nói lẹ đi, em muốn bik ý kiến của anh!!

Phong suy nghĩ , rồi nhìn tôi:

-Lần này tôi nghĩ cậu chủ nên mặc đồ nào mà thật tao nhã, tạo nên vẽ thanh khiết và trong sang từ cậu chủ. Hôm nay có rất nhiều người đến dự, bọn họ luôn xem thường cậu chủ là con lại, vậy bây giờ cậu chủ hãy chứng tỏ cho họ thấy nào!!!

Tôi mỉm cười, và chạy lại ôm chầm lấy anh Phong:

-Cám ơn anh!!! Anh hiểu em quá, thật sự cám ơn anh....

Tôi nói, mà giọng cứ như nghẹn ngào. Anh Phong thì sững sờ , một lúc, anh Phong đẩy tôi ra nói:

-Cậu chủ nhanh thay đồ đi kẻo trễ giờ đó

Tối nay , tôi mặc bộ đồ màu trắng. Chiếc áo sơ mi trắng với viền cổ tròn,lá to cùng với chiếc áo cờ lê trắng kiểu,một Dãi lụa trắng đc tôi thắt ở cổ, hoa hồng trắng tôi gài trước ngực.nhìn thấy tôi,mẹ tôi trầm trồ:

-Chưa bao giờ mẹ thấy con như vậy! Hình như ở con có cái gì đó đã thay đổi phải ko?

Tôi nắm lấy tay mẹ,nói nhẹ nhàng:

-Dù ra sao đi nữa thì con vẫn là đứa con nhỏ bé của mẹ mà hi…hi
Theo quy định của lễ bái kiến, thì tất cả những con dâu trong gia tộc đều phải mặc hàn phục, còn lại thì theo ý thik. Trong mắt tôi, thì mẹ tôi mặc hàn phục là đẹp nhất.

-Thôi ta nhanh vào trong giáo đường để chuẩn bị bắt đầu nào.

-Mẹ tôi nói:

Tôi mỉm cười dìu tay mẹ đi.Giáo đương có 3 hàng ghê. Hàng ghế bên phải là dành cho các con trai của ông như là ba tôi, còn hàng ghế bên phải là dành cho các phu nhân là con dâu, như mẹ tôi. Còn ghế chính giữa là ông tôi.bà tôi đã qua đời cách đây 3 năm. Còn tôi và các anh thì đứng sau lưng ông. Tôi dìu mẹ vô ghế ngồi , thì thấy ba tôi vẫn vẽ mặt cứng rắn đó. Tôi đi tới , cúi đầu :

-Con chào cha!!!

Cha tôi hắng giọng:

-Ừ!!! Vào chổ đi

Tôi lẵng lặng đi ra chỗ đứng đằng sau. Lúc này có rất nhiều anh đã đứng , tôi quan sát thì ko thấy Thiên,Dã và Shen đâu. Đáng lẽ bọn họ phải tới rồi chứ. Đang thắc mắc thì tiếng trống vang lên . Tùng…tùng…tùng..
Next chap

Mọi người đều ngồi vào vị trí, ông tôi đãng ngồi vững trãi trên ghế của ông với nét mặt nghiêm khắc như ngày nào. từ cánh cửa , một người con trai tiến vào.làn da trắng hồng , chắc là do khí hậu bên Mỹ . Sống mũi cao , thân hình chắc cao hơn Tuấn một xí, mái tóc thì khỏi phải nói, một mái tóc cực kute lun nha , hai cái mai tóc thì dài tới cổ, đàng sau thì để hai đuôi dài lượn lờ trên bờ vai kia. Tôi như hoảng hồn trước sự thay đổi của Shin. Thật không thể ngờ , giờ hắn lại xinh như thế này , phải nói là hắn giống tôi ở cặp mắt,lại đc thừa hưởng cái mũi cực đẹp của cha hắn và miệng xinh xinh từ mẹ hắn.tôi cảm thấy mình hơi ghen tị trước vẽ đẹp của Shin. Đang trong dòng suy nghĩ. Bỗng một giọng nói thật là ấm áp, nó cho mình một cảm giác đc bảo vệ , một cảm giác bình yên lanh lảnh trong giáo đường:

-Con chào ông!!! Xn ông nhận trà ạ....

Tôi nhìn thấy Shin đang quỳ gối trước ông, hai tay dâng qua đầu bưng bát trà dâng cho ông của tôi. Ông tôi gật đầu mỉm cười, rồi nhận lấy bát trà của Shin. Rồi ông nói:

-Đc lắm!!! Bây giờ con vào ở lại ta có chuyện cần nói!!

Ông quay qua mọi người:

-Mọi người hãy ra dự tiệc, xong việc ta ra sau !!

Tôi cùng với mấy anh bước ra ngoài, vừa ra đến cửa đã thấy bóng dáng của Thiên , Shen và Dã tôi liền hỏi:

-Mấy anh đi đâu nãy giờ mà ko vô dự lễ ??

Thiên lấy tay quệt mồ hôi:

-Tụi anh có một món quà bất ngờ mún tặng cho Shin...

Dã chen vào:

-Lần nãy là Shin sẽ rất bất ngờ cho mà xem!!

Shen quay qua tôi:

-Lát nữa cùng đi với tụi anh nghen!!!

Tôi chẳng nói gì, vì trong lòng của tôi cũng đang rất buồn về chuyện chia tay Phương và Tuấn. Tôi nhìn ba người bọn họ thì cảm thấy thật buồn cười.

Thiên thì cha mẹ mất sớm , nên ở với ông nội , giờ đã ra ở riêng rồi. Thiên đang học đại học kinh tế, anh ta cũng dễ thương , vậy mà đến giờ chưa có bạn gái, hay là do anh chưa mún, tôi cũng ko hiểu nữa, còn Dã thì rất vui tính , lại nói chuyện cực kì có duyên nha,sinh viên công nghệ, con gái theo anh ta hàng tá. Shen thì hiền lành, thật thà, có nhiều cái tôi thấy anh ta thật ngốc.nhưng ko hiểu sao , ở anh ấy tôi lại thấy có cái gì đó hơn những anh kia.tôi nghe Thiên hỏi Dã:

-Sao giờ này mà Shin chưa ra luôn mày ??

Dã đưa tay xem đồng hồ rồi nói:

-Thiệt là đã 7h30 rồi, ko bik nữa, nhưng sao ken lần này ko về nước với tên Shin lun?

Thiên nói:

-Tao ko bik nữa, à Shen mày có bik ko?

Shen giải thik:

-Hồi bữa tao có chat với nó, nó nói là nó bận học bên đó , ra trường rồi về nước luôn, còn Shin về đây là để gặp ba mẹ và thừa kế tập đoàn của cha nó
Tôi ko nói gì, vẫn chỉ bik lắng nghe. Tôi nhìn xung quanh, thì thấy mọi người đều đã đến phòng khách để dự tiệc rồi, giờ trước của giáo đường chỉ có 4 người bọn tôi, tôi ngước đầu nhìn bầu trời. Trời hôm nay đầy sao thật đẹp, nó gợi cho tôi những lúc ngồi bên Tuấn, ko hiểu là trùng hợp hay sao mà tôi và Tuấn hình như lúc nào ngồi tâm sự cũng là lúc trời đầy sao , mang một chút gì đó lãng mạn và thật đẹp. Tôi lại nhìn ánh trăng rồi lại nhớ tới Phương, ko hiểu sao ở con người đó có cái gì đã khiến tôi ko còn là tôi . Gó của ban đêm thổi hiu hiu, tôi nhìn những khóm hoa lay lay trước gió thật đẹp làm sao, bỗng tôi như thót tim, mắt dụi mấy lần vì cứ nghĩ là mình hoa mắt, nhưng thật ko thể tin, Tuấn và Phương đang đi thang lang ngoài hoa viên. Tôi quay lại thì vẫn thấy mấy anh đang bàn tán chuyện gì đó. Nhân lúc đó , tôi chạy lại chổ Phương và Tuấn. Vừa nhìn thấy tôi hai cậu đó chạy lại , tôi hốt hoảng:

-Trời đất !! Hai cậu làm cái gì ở đây ??

Tuấn gãi đầu:

-Xin lỗi Gia Anh nha, tại Tuấn nhớ Gia Anh quá, nên qua đây chơi đó mà!!!

Tôi quay qua Phương:

-Các cậu làm sao vào đây đc thế? Ngoài kia đầy bảo vệ kia mà...

Phương vỗ ngực:

-Ai biểu con cháu nhà này đông quá làm chi!! Tụi tôi nói là anh em của cậu, thì đã vào đc rồi, đúng là có bảo vệ cũng như ko!!

Tôi liền đẩy hai vai cậu ta, nói :

-Thôi !! Hai cậu đã gặp đc mình rồi thì hai cậu về đi, ai mà bắt gặp là chết đó!!

Phương quay lại:

-Người ta thương mới tới!! Chưa kịp ngồi xuống thì đã đuổi người ta về rồi, trời !! Ở đâu có loạii người đó hả?

Tôi mỉm cười :

-Ờ !! Thì ở đây có loại người này nè, đc chưa. Bây giờ xin hai cậu đó, ai mà bắt gặp là chết chắc đó!!

Tuấn và Phương đồng thanh :

-Tụi tôi ko sợ!!

Tôi hét lại:

-Nhưng tôi sợ được chưa ??? Sợ hai ông lun đó, làm ơn đi dùm đi, anh của tui sắp ra rồi đó!!!

Giọng Thiên vang lên:

-Gia Anh ơi!!! Em đâu rồi? Thiệt là...mới ở đây mà ??

Tôi nghĩ , chắc Shin ra rồi , và bọn họ đang tìm tôi. Tuấn hỏi:

-Ai thế Gia Anh?

Tôi dục:

-Anh tui đó!! Giờ hai cậu đi, chứ lát nữa là ko kịp đâu....

Vừa nói tới đó, tôi đã nghe thấy tiếng bước chân tới, tôi liền nói khẽ, rồi đẩy hai người bọn họ vào khóm hoa:

-Hai cậu núp đi!! Có người tới rồi kìa....

Phương và Tuấn vừa núp vô bụi thì một bàn tay gõ lên đầu tôi:

-A!!! Ra là em, làm gì mà ở đây một mình zậy, lúc nãy anh nghe thấy tiếng nói chuyện mà!

Tôi quay lại ,hoảng hồn , thì ra là Shin. Tôi nheo mắt vờ vịt:

-Làm gì có!!nãy giờ em ở đây một mình ngắm hoa thôi mà, làm gì có ai ở đây!!

Shin trầm trồ:

-Woa !! Em tôi giờ đã xinh thế này ư!! Dễ thương quá!!

Tôi khẽ cười:

-Anh lúc nào cũng thế!! Từ nhỏ đến lớn anh đều hok tha cho em...

Shin gọi to:

-Thiên, Dã , Shen!! Đừng tìm nữa, các cậu lại đây đi, tôi thấy Gia Anh rồi

Nói xong , Shin lại quay qua tôi rồi xoa xoa đầu tôi:

-Thiệt là!! Em mà là con gái là anh ko tha đâu, nhưng rất tiếc em lại là con trai

Tôi hơi ngượng trước câu nói đó cuả Shin, tôi đâu có bik Shin đã lãnh nhận những ánh mắt sát thủ từ Phương và Tuấn trong khóm hoa kia. Thiên , Dã , Shen chạy tới hỏi:

-Gia Anh!! Em chạy đi đâu vậy, làm bọn anh nãy giờ đi tìm!!

Tôi khẽ cười:

-À !! Thì em đi loanh quanh đó mà...

Tôi lãng sang chuyện khác:

-À đúng rồi!! Lúc nãy mấy anh có nói là sẽ có món quà gì bất ngờ cho anh Shin mà !!!

Shin quay qua liếc bọn họ nói :

-Quà gì thê?? Đưa ra coi !!!

Thiên tỏ vẽ bí mật :

-3 tụi tôi phải khó khăn lắm mới chuẩn bị cho ông được món quà này đó!!

Tôi hơi tò mò:

-Nó là gì thế anh?

Dã bật mí:

-Nó là một mảnh giấy mà Shin đang ao ước có được!!

Shin ngây ngô:

-Mảnh giấy gì? Nè tao ko có ước ao mảnh giấy gì đâu nha....

Shen đập vai Thiên và Dã:

-Thôi chọc nó hoài!! Đưa cho nó đi bọn bay...

Dã lấy từ trong túi áo ra một tờ giấy gì đó, rồi đưa cho Shin xem, vừa xem xong Shin hét toáng lên:

-A!! Bọn bay lấy đc nó rồi hả!!cám ơn nha!! Chắc bọn bay tốn nhiều công sức lắm hả?

Thiên giành nói trước:

-Chứ sao!! Bọn tao phải năn nỉ gãy lưỡi thì ba mày mới cho đó, nhớ trả lương bọn tao hậu hĩnh nghe mày

Tôi ngạc nhiên:

-Mấy anh nói chuyện gì em ko hiểu? Làm ơn có người nào giải thik dùm em đi
vừa nói xong câu đó, tôi bỗng nghe thấy tiếng hét toáng lên :

-A!...............! Cứu tôi với, má ơi !!!!!!!.......

Tôi quay lại thì thấy Phương và Tuấn đã nhảy ra khỏi bụi hoa, Phương thì đang nhảy lung tung. Tôi cùng các anh đều trố mắt ngạc nhiên, đầu tôi lúc đó thật sự lo sợ, chết rồi, giờ mình phải làm sao đây?
Chap18


Shin la lên:

-Ăn trộm!! Bắt lấy nó!!

Thiên , Dã Shen xông tới , tôi liền chạy lại can họ , giải thik :

-Đừng!! Họ là bạn em...

Tôi quay qua Phương và Tuấn hỏi:

-Chuyện gì thế??

Tuấn vừa nói vừa cười:

-Thằng Phương là chúa nhát sâu!!

Lúc đó , từ người Phương rớt ra con sâu, tôi mới thấy cậu ta đứng yên, với vẽ mặt đỏ ửng lên vì ngượng ngùng, tôi khẽ cười và chạy lại chỗ Phương:

-Nà!! Bây giờ thì tôi bik điểm yếu của cậu rồi nhá!! Sau này cậu còn dám ăn hiếp tôi nữa không,hi…hi..hi

Thiên nhìn tôi rồi chỉ về hướng Phương và Tuấn nói:

-Gia Anh!! Tụi anh cần một lời giải thik?

Tôi thật sự lúng túng vì không bik mình nên nói như thế nào Tuấn chạy lại bên tôi, rồi nhìn anh Thiên :

-Tụi em là bạn của Gia Anh, hôm nay bik Gia Anh về nhà , nên ghé qua thăm đó mà!!

Tuấn khẽ đập vai tôi một cái, hiểu ý, tôi ậm ừ:

-Dạ!! Đúng rồi đó anh Thiên , bọn họ là bạn em ...

Dã lại chen vào:

-Nhưng là bạn em, thế sao lại núp ở khóm hoa thế kia?

Phương ấp úng:

-Dạ!! Tại nhà rộng quá nên tụi em lạc đường ấy mà...

Tôi cố đánh lãng sang chuyện khác, vì nếu cứ vòng vo chủ đề này thì thật không ổn chút nào, tôi nói:

-Thôi!! Chẳng qua mọi chuyện chỉ là hiểu lầm thôi mà, mà lúc nãy anh Thiên đưa cho anh Shin tờ giấy gì mà trông anh Shin vui mừng thế?

Shin khẽ cười:

-À!! Đó là tờ đơn xin nhập học ở trường của em đó, vì ba mẹ anh không cho anh học ở trường em, nhưng nhờ bọn này năn nĩ nên mới lấy được chữ ký của phụ huynh đó mà!!

Tôi trố mắt:

-What?? Sao anh lại muốn học ở trường em? em không nghĩ đó là một quyết định hay đâu!!

Thiên và Dã đồng Thanh nói:

-Tụi anh cũng còn không hiểu nữa là!! Nhưng do nó năn nĩ dữ quá nên tụi anh mới chấp nhận giúp đó thôi!

Shen cười:

-Shin đến giờ vẫn thế!!! Trong mắt cậu ta chỉ có Gia Anh thôi!!

Shin nghe vậy thúc vô hông Shen một cái:

-Nói nhiều sẽ không tốt dâu nghe Shen...

Thiên và Dã cười khúc khích:

-Thì ra là thế!! Anh em mà bụng dạ thằng Shin chẳng thật lòng gì cả...

Shin đánh trống lãng:

-Thôi!! Hôm nay anh em ta đi chơi xã láng đí nào...

Thiên , Dã , Shen đều nói:

-Hay!!! Đó là ý kiến hay!!

Shin quay qua Phương và Tuấn:

-Nãy giờ ham nói, quên mất 2 em, 2 em cùng đi cho vui !!

Tôi hoảng hồn, chết !! Nếu họ đi cùng,thì sẽ tiếp xúc lâu với mấy anh của tôi, thì tôi sợ mọi chuyện sẽ lộ ra mất. Mấy anh ấy mà bik Tuấn là người đính ước cùng tôi thì không bik mọi chuyện sẽ như thế nào đây?

Tôi nói ngay:

-Không được…….

Tuấn và Phương ngạc nhiên, Shin thắc mắc:

-Tại sao lại không được?

Tôi ấp úng:

-A!! Là vì….là vì…à, mấy cậu ấy phải về, vì có chuyện!!

Shin quay qua Phương và Tuấn:

-Thật vậy hả mấy em ??

Tôi liền nhanh tay, kéo Phương và Tuấn ra chổ xa rồi nói nhỏ với 2 cậu ấy:

-2 cậu đừng đi....

Phương giãy dụa:

-Tại sao???

-Nếu các cậu đi, lỡ mọi chuyện lộ tẫy sao???

Tuấn nhìn tôi:

-Chuyện gì, mình không hiểu??

-Chuyện cậu chính là người đính ước với mình!!

-Nhưng họ bik chuyện ấy thì có gì đâu???

Tôi gắng giọng:

-Không thể được, nếu họ bik, thì mình rất sợ mọi chuyện sẽ đến tai ông, mà ông đã dặn mình không còn được qua lại với mấy cậu nữa...

Phương cười:

-Vậy thì bọn mình đừng để lộ chuyện!!

Tôi cố gắng nói tiếp:

-Nhưng mình rất sợ...

Vừa nhìn lại, thì tôi đã thấy 2 cậu ta đi tới và nói với anh Shin:

-Không có gì đâu anh, hôm nay bọn em đi được mà, anh không phiền nếu bọn em đi chung chứ

Tôi chạy lại định nói tiếp, thì Phương quay qua bịt miệng tôi lại, làm tôi giãy nãy quá trời lun, Shin nói to:

-Thôi mọi người!! Chúng ta cùng đi nào !!!

Tôi cắn tay Phương 1 cái, làm cậu ta đau điếng, nhưng cậu ta không giận mà cười, tôi ức lắm:

-Sợ mấy cậu lun đó, đúng là không sợ chết mà...

Tuấn nói:

-Thôi!! Đừng trách bọn mình mà, tất cả chỉ qua là nhớ cậu, mún đi chơi với cậu thôi mà!!

Tôi tuy trong lòng còn tức lắm,còn lo sợ lắm, nhưng không hiểu sao khi nghe câu nói này của Tuấn tôi lại cảm thấy vui vui.tôi tự mỉm cười một mình, tôi liền lấy tay đập má mình một cái rồi tự nhũ, đừng cười mà, cười như vậy giống tên ngốc lắm, tôi cứ tự nhủ như vậy,vậy mà miệng tôi vẫn không ngừng cười. Thiệt là!!( mình có giống 1 tên ngốc không ta ^_^)

Đêm hôm nay thật đẹp,tôi vừa cười , vừa nhìn mấy người đó,nhìn những cảnh vật, phải chăng mọi chuyện sẽ tốt đẹp đây, chuyện gì sẽ xảy ra tiếp đây, mình có đúng khi để họ bik nhau. Đang mãi suy nghĩ thì tiếng Shin vang lên:

-Gia Anh !!! Em làm gì mà đi chậm thế, mọi người đều đi ở trước rồi này, lên đây đi chung đi...

Tôi mĩm cười nói to:

-Dạ!!!!!!!!!!!>……………..

Thôi!! Chuyện gì tới rồi sẽ tới, mình không nên suy nghĩ quá nhiều, dù sao thì cả ngày hôm nay mình đã khóc quá nhiều rồi, nào là sáng ,trưa,bây giờ tối được gặp lại bọn họ, đúng là làm mình rất vui, mọi chuyện đúng là không thể bik trước được phải không ông trời!!!
__________________
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 17 + 18 !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
group4teen :: Teen thời sự :: Tin giải trí-
Chuyển đến