group4teen

๑’- ๑۩۞۩๑»Groüp4t€€n«๑۩۞۩๑ -‘๑’
 
IndexIndex  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 19 + 20 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 19 + 20 !   Fri Dec 25, 2009 7:54 am

Chap 19


Tôi cùng bọn họ ra tới cổng thì Thiên nói:

-Giờ chúng ta đi bằng gì đây??

Shin nói:

-Yên tâm !! Tôi đã chuẩn bị đâu và đấy rùi!!

Vừa nói xong, thì một chiếc xe màu đen bóng chạy tới, phải nói chiếc xe đó y chang kiểu xe của hoàng gia Anh vậy, một người trẻ tuổi, chắc cũng lớn hơn anh Phong 1 hay là 2 tuổi gì đó,bước ra, kính cẩn chào:

-Chào cậu chủ!!! Mọi thứ đã chuẩn bị đâu và đấy...

Tôi ngạc nhiên :

-Thế chúng ta sẽ đi đâu đây anh Shin???

Shin ra vẽ bí mật:

-Tới đó rùi hẵng bik, nhưng đừng có bất ngờ đó nha!

Tôi và Phương ,Tuấn thắc mắc:

-Nhưng anh ơi, bật mí cho em bik đi...

Shin không nói gì, chỉ mỉm cười, rồi dục chúng tôi lên xe.

Tôi ngồi băng ghế cùng Phương và Tuấn, còn 4 anh đó ngồi cùng băng ghế, có 2 băng ghế đối diện với nhau. Tôi hỏi anh Thiên:

-Anh có bik anh Shin dẫn chúng ta đi đâu không???

Thiên lắc đầu, quay qua Dã, thấy Dã cũng chẵng khác gì Thiên. Nhưng tới khi Shen lên tiếng hỏi Shin thì bí mật mới bắt đầu hé lộ. Shen hỏi Shin:

-Chổ đó ở đâu thế??

Shin nhìn Shen, rùi cười:

-Chẳng phải Shen và Gia Anh đã từng đến đó rùi sao!!

Tui đã tò mò, giờ lại càng tò mò hơn, tui hỏi anh Shen:

-Anh ơi!! Bộ chúng ta từng cùng đến chổ nào rùi hả??

Shen đang cố dò vào bộ CPU của mình, xem trong kí ức đã từng cùng đi với tôi đến chổ nào rùi, nhưng cuối cùng anh ấy nói:

-Thôi!! Tao chịu!! Khó mà nhớ ra quá Shin à...

Shin cười, rùi nhìn Phương và Tuấn:

-2 em là bạn thế nào với Gia Anh??

Tuấn trả lời:

-Dạ!! Em là bạn học của Gia Anh ạ!!

Phương không bik nói thế nào, vì Phương thua tôi những 2 tuổi, nên cậu ta trả lời:

-Dạ!! Còn em là em của anh Tuấn , nhưng em rất kết Gia Anh ạ!!

Dù đã sống chúng với 2 anh em họ cũng được một thời gian, nghe Phương và Tuấn nói những câu như thế này nhiều rồi, vậy mà giờ đây khi lại nghe nữa tôi lại cảm thấy hơi ngượng. Shin và các anh trố mắt nhìn Phương:

-Thiệt hả em?

Phương khẳng khái:

-Dạ!! Chơi với Gia Anh thì rất vui!!

Dã khúc khích cười miệng châm chọc:

-Cậu em tôi vậy mà…..ha…ha

Tôi liếc anh Dã :

-Anh!!!!!!!!.......

Chiếc xe đang chạy trên một con đường không bằng phẳng, chổ lồi chổ lỏm. Tôi nhìn ra ngoài kính xe, thấy 2 bên đường thật là tối, nhưng tôi vẫn cảm thấy rằng xung quanh có rất nhiều cây cối, tôi húc anh Shin:

-Anh đi đâu, thấy ghê quá đi, đường thì tối mù, cây cối um tùm, giống như mình đang lạc vào giữa rừng sâu vậy đó

Shin cười:

-Thì tụi mình đang đi vào rừng mà!!

Tôi ngạc nhiên:

-Ủa!! Ta vào rừng làm chi zậy anh??

-Tới đó rùi hẳng bik hi…hiii

Tôi chẳng thèm hỏi nữa, chỉ im lặng nhìn ra ngoài của sổ, đang ngồi im như thế, tui nghe tiếng Phương hỏi nhỏ:

-Gia Anh!!! Mấy anh ấy là anh họ của Gia Anh hả?

Tui cười:

-Ừh!! Họ là con của mấy bác!!

Tuấn hỏi tôi:

-Hôm nay nhà Gia Anh có lễ gì hả?

Tôi đang định trả lời , thì Dã đã chen vào:

-À….! Có lễ bái kiến của tên này nè - vừa nói anh Dã vừa chỉ qua chổ anh Shin.

Phương thắc mắc:

-Lễ bái kiến là như thế nào hả anh?

Dã ra vẽ hiểu bik:

-Thì là một người ở xa trong gia tộc về nước và ra mắt ông !!

Phương lại tiếp tục hỏi:

-Ủa !! Zậy chứ anh Shin lúc trước ở đâu?

Shin cười:

-À!! Lúc trước anh sống tại Mỹ , giờ về nước ở luôn!!

Thật không ngờ Phương và Tuấn lại có nhiều thắc mắc như thế,tôi hơi bất ngờ trước sự tò mò của 2 cậu ấy. Từ nãy đến giờ không bik Shin cười biết bao nhiêu lần rùi, tại sao Shin lại thik cười đến thế, không có chuyện gì anh ấy cũng cười, nói chuyện bình thường cũng cười, mà nụ cười của anh ấy như ánh nắng của bình minh, nhìn anh ấy cười, ta thật sự không thể khống chế được suy nghĩ của mình, nụ cười đó như thấm sâu vào tâm can của người khác, nó như xoa dịu nỗi đau, làm ấm áp trái tim của họ . Từ lần đầu tiên gặp Tuấn tôi đã bị cuốn hút bởi nụ cười chết người của Tuấn, Tuấn cười thì mọi cảnh vật , thời gian và không gian như ngừng lại, mọi thứ đều đứng im . Rồi không hiểu sao, khi gặp cái cậu Phương này, dù tôi đã nghe phu nhân nói về cậu ta rùi, bik cậu ta là người nguy hiểm nên tránh xa, nhưng thật sự tôi đã không cầm long được trước nụ cười Thiên sứ của cậu ta, nụ cười ấy cho người ta một cảm giác hạnh phúc ,giờ tôi lại đắm chìm trong nụ cười của anh Shin, tôi là một con người yêu cái đẹp, xung quanh tôi ông trời như sắp đặt toàn là tác phẩm của tạo hoá , toàn những người đẹp .

Đang mãi suy nghĩ như vậy, thì Tuấn đập vai tôi:

-Nghĩ gì thế!!! Xuống xe kìa!!!

Tôi mới giật mình, thì ra mọi người đã bắt đầu xuống xem, tôi cười:

-Không có gì!!! Ta xuống xe thôi!!!

Phương lắc đầu:

-Đi thôi anh Tuấn ơi!! Cái tên đó thì là chúa chậm chạp mà...

Tôi nổi cáu:

-Nè..nè!! Tui không có chậm chạp đừng có nói bậy nha!!

Tuấn mỉm cười:

-Thôi!! Không chậm chạp thì là chúa lười chứ gì nữa, đến cả xuống xe cũng không chịu xuống, bộ muốn người ta ẳm hả???

Tui mắc cỡ quá, đỏ mặt chạy xuống. Bỏ sau tiếng cười cùa Phương và Tuấn.

Bước xuống xe. Trời ơi!!! Thật là một cảnh vật khác hoàn toàn trí tưởng tượng của tôi. Mấy anh ấy thì đang đứng nói chuyện, tôi nhìn xung quanh,tôi cảm nhận được, rất lâu từ trước tôi đã đến đây rùi, nơi đây hình như tôi đã ở qua rồi, bỗng trong đầu tôi, một loạt hình ảnh hiện ra, hai người con trai đang nô đùa, một người khoác áo choàng che kín từ mặt tới chân màu đen, đang đi về phía 2 người con trai đó. Nhiều hình ảnh khác lại cứ hiện ra,tôi cảm thấy mình đang đau lòng tột độ, rồi không hiểu sao nước mắt tôi lại chảy ra, bỗng tôi nói, mà nói trong cơn vô thức:

-Hoàng Phi…….Hoàng Phi……cậu ở đâu hu….hu, Hoàng Phi…….Hoàng Phi ơi…….. . Cậu ở đâu???

Nói tới đây, tôi cảm thấy mình thật choáng váng , cơ thể dường như mún tan ra vì mệt mỏi, tôi ngã khuỵ xuống,trong tai tôi vẫn còn nghe tiếng mọi người:

-Gia Anh!! Cậu sao thế? Gia Anh!!

-Gia Anh !! Em làm sao thế!!!

-Nhanh lên, mau đưa em ấy vào trong-đó là một giọng nói lạ hoắc, không phải của Phương, của Tuấn, và cũng không phải của mấy anh tôi, khi nghe đến câu nói này, tôi lịm đi, trong cơn mệt mỏi tột độ!!


Còn Tiếp >>>>
CHAP20


Đầu óc tôi như quay cuồng, tôi cảm thấy tay chân mún rả rời ra, tôi đang cố gắng ngồi dậy , nhưng không được, tuy đang trong cơn hôn mê, nhưng tôi vẫn nhận ra Thiên đang nói chuyện với Shin:

-Gia Anh làm sao vậy ta!! Sao tự nhiên lăn đùng ra xỉu thế kia!!!

Shin bần thần:

-Thiệt là!! Chẳng lẽ Gia Anh trúng gió, mới vừa bước xuống xe mà….

Dã suy nghĩ :

-Tao nhớ là lúc trước khi xỉu Gia Anh có nói gì đó, mà tao nghe không rõ, mấy người có nghe không?

Phương tặc lưỡi:

-Lúc đó em và Tuấn lại đang cười lớn nữa, nên nghe không rõ, nhưng em nhìn thấy Gia Anh vừa nói, vừa nhìn xung quanh như đang tìm cái gì đó.

Tuấn gật đầu:

-Ừ đúng rồi, lúc đó nhìn sắc mặt cậu ta rất lạ, giọng nói lại yếu ớt, như là mệt lắm vậy.

Tôi mở mắt ra, dù trong đầu vẫn còn đau, nhìn thấy tôi mở mắt ,Shin nói to:

-Gia Anh tỉnh lại rồi nè!!

Mọi người liền xúm lấy , vây quanh lấy tôi, tôi cảm thấy cơ thể mình hình như là không còn mệt mỏi nữa, chỉ trong đầu hơi nhức mà thôi, tôi ngồi dậy, vừa xoa đầu vừa nói:

-Chuyện gì đây? Đây là đâu? Sao chúng ta lại ở đây?

Thiên vừa đỡ tôi , vừa nói:

-Lúc nãy tự nhiên em lăn đùng ra xỉu, làm bọn anh lo quá trời lun!!

Tôi nhìn mọi người, thì ai nấy đều gật đầu, Phương lại gần tôi hỏi:

-Sao Gia Anh lại xỉu thế , bộ có chuyện gì sao?

Tôi nhìn xung quanh căn phòng, một căn phòng nhỏ, cũng theo kiểu truyền thống nhật bản như những căn phòng của ông tôi, nhưng có điều nhỏ hơn, phòng có 2 cửa, cửa đều được làm bằng gổ, rồi đắp giấy lên, 1 cửa thì để ra vào, còn cửa kia thì có Lan can, đứng đó có thể nhìn ra ngoài, từ của đó tôi có thể nhìn thấy xe của Shin. Thiên lay lay vai tôi;

-Gia Anh em làm sao thế!!

Tôi quay qua :

-Em không sao? Lúc nãy không bik tự nhiên em bị choáng nên xỉu đó mà...

Mọi người ậm ừ một tiếng, rồi không nói gì nữa.tôi thật sự không mún cho mọi người bik về mọi chuyện lúc nãy, vì chính tôi còn không hiểu nữa mà. Trong lòng tôi bây giờ là một loạt cảm xúc, nào là bất ngờ về chuyện lúc nãy, rồi tại sao mình có cảm giác rất quen thuộc về nơi này, và hai người dó là ai ,mà tại sao mình lại có cảm giác rất thân thiết đến thế.một loạt câu hỏi lại đặt ra, cái cảm giác này thật sự rất giống cái cảm giác lần đầu tiên tôi gặp Wet.

Đang suy nghĩ vẫn vơ như thế, thì giọng nói kia lại vang lên, gịong nói mà không phải của mọi người:

-Thôi !! Các cậu ra ngoài cho cậu ấy nghĩ ngơi. Các cậu hãy nghĩ lại đây, mai hẵng về vì cậu ấy chắc còn rất mệt

Tôi nhướn mắt nhìn xem ai đang nói, thì ra là một người con trai khoác áo choàng đen,bỗng tôi hình dung ra dáng vẽ người này sao mà giống người áo choàng đen lúc nãy quá. Tôi hoảng hốt:

-Ấy chết!! Nếu chúng ta ở đây thì mọi người sẽ lo lắng lắm, nhất là ông sẽ không cho.

Shin cười:

-Gia Anh lại thế nữa rùi, bây giờ tan lễ thì chúng ta phải về nhà của chúng ta, chẳng phải Gia Anh cũng có nhà riêng sao, bọn này cũng vậy, ai lo người nấy, chỉ cần ngày mai ta về thăm ông là được rùi

Tôi gật đầu;

-Ừ nhỉ!! Vậy mà em quên mất...

Nhưng được một lúc tôi lại la lên:

-À không được!! Còn Phương và Tuấn thì phải làm sao??? Ba mẹ cậu lo lắm...

Tuấn xua tay:

-Không sao đâu!!! Từ lúc mà cậu đi… à không, bây giờ ông đang bệnh, nên ba mẹ đang chăm sóc ông, mà cậu cũng bik tên Phương này mà, qua đêm ở ngoài là chuyện thường của nó, nên cậu khỏi lo

Phương thụi Tuấn một cái:

-Nè nè!! Nộ nói xấu tui đó hả???

Mọi người đều cười, Shin quay lại người con trai đó:

-Thủy Linh !! Phần Gia Anh giao cho cậu đó!!

Tên đó quay qua Shin cười:

-Cậu khỏi lo!! Mọi chuyện cứ giao cho tôi!!!

Mọi người đi ra, đóng cửa lại . Trong phòng bây giờ chỉ còn mình tôi và tên đó. Hắn tiến lại gần tôi , rồi đẩy tôi nằm xuống . Tôi hoàn toàn bất ngờ, định mở miệng nói, thì hắn đưa tay lên trước ngực tôi rồi nói:

-Nhịp tim vẫn đập bình thường....

Hắn lại đưa tay bắt mạch:

-Mạch ổn định...

Rồi hắn nhìn tôi:

-Cậu không cần lo, cơ thể cậu rất bình thường.

Trời ơi!! Thì ra nãy giờ hắn khám cho tôi, làm tôi cứ tưởng!!l Tôi nhìn hắn rồi hỏi:

-Anh gì ơi !! Anh tên gì thế???

Hắn mỉm cười:

-Tôi tên Hạ Thủy Linh.

Tôi tròn mắt:

-Trời!! sao giống tên con gái thế???

Hắn nói:

-Tôi cũng không bik, nhưng khi vừa sinh tôi ra, bà tôi xem bói cho tôi rồi nói với ba mẹ tôi, tiền kiếp đã quy định cho nó cái tên Hạ Thuỷ Linh rồi....

Tôi ngạc nhiên:

-Ủa bà của anh là thầy bói hả?

Thuỷ Linh gật đầu, rồi anh ta đưa mắt dò xét tôi:

-Hình như lúc nãy cậu có chuyện gì sao!!

Tôi chối phăng:

-Đâu có!! Chẳng có gì hết!!!

Thuỷ Linh gật gù:

-Vậy à!! Thôi khuya rồi , cậu ngủ đi, mai nói chuyện..

Tôi nắm lấy tay Thuỷ Linh nói:

-Tại sao anh Shin lại muốn đưa chúng tôi đến đây???

Thuỷ Linh tặc lưỡi:

-Chắc cậu ấy muốn xem bói, thôi ngày mai rồi cậu bik....

Nói xong Thuỷ Linh bước ra cửa, và không quên kéo cửa lại cho tôi, kẻo đêm có gió. Tôi đang suy nghĩ, không bik Thuỷ Linh là ai, mà tại sao dáng vẽ đó, giọng nói đó lại quen thuộc đến thế, giống như là mình đã bik cậu ta từ rất lâu rồi. Tôi cứ nghĩ như thế mà ngủ đi lúc nào không hay. Và mọi chuyện đối với tôi bây giờ chỉ mới là bắt đầu, lúc đó, tôi đâu có bik rằng , ở ngoài khe cửa kia, đang có một đôi mắt quan sát tôi từ nãy giờ, và đôi mắt đó than một tiếng thỡ dài rồi bỏ đi, đó là ai, và tại sao lại làm thế??


Còn nữa >>>>
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 19 + 20 !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
group4teen :: Teen thời sự :: Tin giải trí-
Chuyển đến