group4teen

๑’- ๑۩۞۩๑»Groüp4t€€n«๑۩۞۩๑ -‘๑’
 
IndexIndex  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 21 + 22 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 21 + 22 !   Fri Dec 25, 2009 7:54 am

Chap 21


Một buổi sang mới lại bắt đầu, nhưng hôm nay tôi đón ngày mới thật xa lạ, một nơi mà tôi chưa đến lần nào đến vậy mà sao tôi lại có cảm giác quen thuộc đến thế. Tôi đang nằm nghĩ vẫn vơ, thì cánh cửa mở ra, Phương và Tuấn đi tới nói:

-Gia Anh !! Cậu đỡ chút nào chưa? Có cần nghĩ ngơi thêm không???

Tôi vỗ ngực , đứng dậy:

-Ha…ha!! Mình khỏe hoàn toàn rồi, hai cậu khỏi phải lo đi, mà hai cậu có bik Shin đưa chúng ta đến đây làm gì không???

Phương và Tuấn đều lắc đầu, nhưng Phương nói:

-Cần gì phải bik, lát nữa anh ấy nói sẽ cho chúng ta bik mà, đang lẽ là chúng ta bik từ tối qua, nhưng do tại cậu xỉu nên sang nay mới cho chúng ta bik...

Tôi vừa nghe tới đó, thì Thiên chạy vào:

-Nè!! Gia Anh khỏe lại rùi phải không?? Nhanh lên Shin nó dẫn chung ta đi đâu nè ??

Tôi ngồi dậy, kéo Phương và Tuấn chạy đi, Thiên la làng:

-Mới tỉnh sao khoẻ dữ dậy??

Phương Tuấn nói:

-Thôi !! Làm ơn bỏ tay ra coi, cần gì phải gấp dữ vậy không!! Đúng là...người nhỏ mà sao khoẻ thế!!!

Tôi cười :

-Hi…hi!! Thôi chúng ta nhanh lên , kẻo Shin đợi!!

Chúng tôi đi đến đại sảnh thì thấy mọi người đều ở đó, tội chaỵ lại liền:

-Anh Shin!! Tới đây làm gì ??

Shin cười:

-Tôi về nước mà chẳng có món quà gì, mấy người cái gì cũng có, nên tặng cũng thừa, nên tôi sẽ tặng món quà tinh thần, dẫn mấy người đi xem bói !! Thấy sao?

Tôi trợn tròn mắt, nhìn anh Thiên, rồi anh Dã,quay qua Shen rồi qua Phương và Tuấn, thấy ai nấy mặt đều đờ ra, không bik tên Shin đó có bị gì không, tôi ỉu xìu:

-Trời hoá ra, anh tới đây là xem bói hả?

Shin gật đầu , mỉm cười, tôi đành phải nhe răng cười theo, vì còn bik làm gì hơn nữa chớ,mọi người đều kêu:

-Trời!!!!!!!!!!

Đang trong không khí ảm đạm đó, thì Thủy Linh bước ra cứ như bong ma vậy, cậu ta vẫn khoác áo chào đen đó, hắn nói mà như không hề mở miệng:

-Các cậu vào đi , mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Chúng tôi không hiểu gì, nhưng vẫn cứ đi theo Shin và tên Thuỷ Linh đó. Thủy Linh dẫn chúng tôi tới cuối Dãy hành Lang, nơi đó có một căn phòng trông rất cổ, hình như nó đã có từ lâu lắm rồi, nó còn cổ hơn cả mấy phòng chúng tôi ngủ đêm qua. Bước đến cửa, Thủy Linh quỳ xuống trước của, cung kính:

-Thưa bà!!! Con đã dẫn họ tới rồi ạ!!

Từ bên trong,giọng nói của một bà cụ vọng ra:

-Hãy để họ vào!!

Thủy Linh nhìn chúng tôi rồi cười:

-Các cậu vào đi!! Bà tôi đang đợi các cậu đó!!

Chúng tôi bước vào,cánh cửa phòng mở ra. Vừa vào đến phòng thì một loạt hình ảnh lại hiện ra như lúc đêm qua vậy,lần này lại hai người con trai đó ngồi trong phòng, đang ngồi dưới sàn nhà, và hình như là đang nói chuyện với người khoác áo choàng đen , họ nói gì tôi không bik,rôi tôi nhìn thấy đằng sau bức tranh vị Thiên sứ treo trên tường là một hộp, đã được xây dính liền với tường, và Dã bị khoá lại, và bị bức tranh che mất, nên đứng trong phòng thì không thể nhìn thấy được. Tôi vẫn lạc trong nhưng hình ảnh đó, thì may sao Phương đập vai tôi một cái:

-Nè!! Gia Anh làm sao thế, ngồi xuống kìa!!

Tôi mới giật mình tỉnh lại, thì thấy mọi người đang nhìn tôi , mọi người đều đã ngồi xuống sàn nhà. Tôi ngồi phịc xuống 1 cái. Tôi vừa ngồi xuống, thì nghe Shin nói:

-Giới thiệu với mấy người , đây là bà bói rất nổi tiếng đó, tôi phải cố công lắm mới xin được bà bói cho đó, mấy người phải cảm ơn món quà này của tôi đó nha.

Thiên cười:

-Cái gì cũng được, nhưng ai sẽ bói trước đây!!

Dã tức tốc chạy lại trước mặt bà cụ đó:

-Bà ơi!!! Bà bói cho con trước nha!!!

Shin cười rồi nhìn mọi người:

-Coi kia!!! Chưa chi mà…

Dã quay lại:

-Để tao xem số tao như thế nào mày, im cho bà tập trung bói!!!

Cả đám cười, bà cụ cũng mỉm cười:

-Được rồi!!! Con đưa tay đây!!!

Dã đưa tay ra, Shin và Thiên chồm lên xem, thì Dã quay qua mắng:

-Ngồi xuống mày, bộ chưa thấy tay tao lần nào hả?

Hai người đó cười ha hả , rồi ngòi xuống. Tôi nhìn loanh quanh, thì thật bất ngờ, căn phòng được trang trí rất nhiều bức tranh vẽ, và tôi nhận ra ngay bức Thiên sứ mà tôi thấy lúc nãy, căn phòng thoang thoảng mùi hương trầm, nó cho người ta cảm giác đây là nơi Huyền bí vậy.tôi đang mải miêt nhìn xung quanh thì thấy bà cụ nhìn Dã thật lâu, từ trong ánh mắt bà cụ tôi nhận thấy hình như bà đang rất ngạc nhiên về chuyện gì đó, rồi bà cụ mỉm cười, mà tôi không bik nụ cười nói lên vẫn đề gì , bà cụ chậm rãi nói:

-Con sinh ra vốn tính phóng khoáng, và đã mang một nhiệm vụ rất lớn lao, con hãy nhớ lời ta, người yêu thứ 45 của con mới chính là người yêu thật sự, con hãy nhớ và trân trọng điều đó, hãy bớt phong lưu lại đi...
Chúng Tôi ai cũng bật cười, không ngờ bà cụ giỏi thật, chỉ nhìn qua là đã bik anh ấy đào hoa rồi , Dã quay lại lườm bọn tôi một cái, rồi quay lại hỏi bà cụ:

-Bà ơi!! Nhiệm vụ lớn lao là gì hả bà?

Bà cụ khẽ nói:

-Sau này có duyên , ta sẽ nói cho con, giờ con nên bik thế thôi, mọi chuyện đều có dự định của nó rồi...

Dã đành phaỉ lui ra sau, rồi đến Shin, Thiên , và Shen, tôi để ý thấy, trong câu nhận xét của bà cụ cho ai cũng đều nói có một nhiệm vụ lớn lao, nhưng hỏi bà cụ đều không nói. Đến lượt Tuấn, Tuấn vừa bước lên, bà cụ liền nói:

-Số con là số Thiên linh, con sẽ gặp rất nhiều trắc trở, và Việc con có vượt qua nó hay không chính là do bản thân con và người bên cạnh con lúc đó. Con đã có một mối tình trái ngang, nhưng ta nghĩ chắc con sẽ theo đuổi mối tình đó đến cùng, và tình yêu là không thể miễn cưỡng, con hãy nhớ câu này và đừng làm tổn thương chính mình và cả người thân của mình.

Nói tới đây, bà cụ liếc tôi và Phương, tôi bất giác nhận ra, hình như trước mắt cụ già ấy, mọi chuyện của tôi và Phương và Tuấn đều không thể dấu được, và điều bà cụ nói nãy giờ chẳng lẽ là ám chỉ bọn tôi, Tuấn lui về sau, mặt đăm chiêu suy nghĩ, tôi bik , Tuấn đang suy nghĩ về những lời của bà cụ kia.

Tới lượt Phương, cậu ta đi tới, đặt tay lên cho bà cụ xem, nhưng lần này bà không xem một tay trái nữa, mà bà nói Phương hãy đưa 2 tay ra luôn. Nhìn 2 tay của Phương bà cụ mỉm cười:

-Thật không ngờ nó lại tiến triển nhanh đến thế...

Phương thắc mắc:

-Gì ạ???

Bà cụ lắc đầu:

-Không!! Ở con ta không có gì để nói, nhưng ta nói cho con bik, con sắp được nhận một món quà từ chính người con yêu thương, và hãy nhớ trân trọng món quà đó, vì nó sẽ ảnh hưởng đến cả tương lai và quá khứ đó, không chỉ có mỗi mình con là chịu ảnh hưởng của nó thôi đâu?

Tôi nhận thấy , sao những lời bà cụ nói thật khó hiểu quá, nhưng sao những lời nói này, tôi thấy quen quen, hình như tôi đã nghe ai nói những lời này từ rất lâu rồi. Tôi nhìn Phương, thì thấy sắc mặt cậu ta chẳng khác gì Tuấn, vẫn đang đăm chiêu suy nghĩ. Tôi nhìn mọi người thì thấy ai cũng thế, hình như khi nghe những lời bà cụ nói về mình, đều bước xuống, mặt đăm chiêu, tư tưởng thì dể nơi đâu đó. Tôi nãy giờ ngồi chót, nên không nhìn cho rõ mặt bà cụ cho lắm, giờ khi bước tới gần, tôi nhận ra khuôn mặt đầy rẫy vết nhăn do năm tháng,bà cụ cũng khoác một áo choàng đen như Thủy Linh. Bà cụ thấy tôi , bà liền mở ngay cái mủ choàng ra, lần này tôi mới thật sự nhìn rõ khuôn mặt của bà ấy, mái tóc của bà cụ bạc trắng, phải nói là nó trắng đến mức đó hình như không phải là tóc mà là một thứ gì đó, tôi hơi bất ngờ hỏi:

-Sao lần này bà lại mở mủ choàng ạ?

Bà cụ cười , rồi kéo tôi ngồi xuống:

-Vì đối với con ta sẽ khác, ta và con thật có duyên, con còn nhớ ta không??

Tôi ngạc nhiên:

-Con và bà đã gặp nhau rồi sao???

Bà cụ cười:

-Khi mà con vừa tròn 3 tháng thì mẹ con đã dẫn con tới đây xem bói rồi...

Tôi hoảng hốt:

-Trời vậy bà chính là người đã xem cho con lúc đó...

Bà cụ gật đầu, tôi quay qua nhìn mọi người, thì thấy họ chẳng động đậy gì, mắt họ nhắm lại như đang ngủ vậy. Ttôi quay lại bà cụ thì thấy bà cụ cười :

-Mấy đứa đó giờ đang ở thế giới riêng của nó rùi, nó sẽ không nghe những gì ta nói, và sẽ không nhìn thấy ta đâu.

Tôi hoảng hồn , định đứng dậy:

-Chuyện gì đây, bà là ai, và tại sao lại làm thế???

Bà trấn an:

-Ta làm thế chỉ vì mún tốt cho họ mà thôi...

Tôi dịu lại:

-Sao lại là tốt cho họ??

Bà cụ thở dài:

-Vì ta bik, ở con có những điều không nên cho mấy đứa đó bik sớm...

Tôi hỏi:

-Điều gì thưa bà?

-Từ khi mẹ con đưa con tới đây là ta đã bik con chính là hoá thân của Lưỡng Phụng Song Uyên...

-Lưỡng Phụng Song Uyên??

Bà cụ gật đầu, tôi hỏi ngay:

-Đó là gì thế ?

Bà cụ chậm rãi nói:

-Đó chính là cặp phụng tiên, yêu nhau vượt thời gian để đến với nhau, tạo nên câu chuyện Thiên sứ và đá Ngọc thạch!!!

Tôi lần này tôi mới giật mình, trời ơi!! Cả câu chuyện đính ước bà ta cũng bik, vậy thật ra bà ta là ai, và những điều bà ta nói là thật sự ư!! Vậy mình chính là………


Còn nữa >>>>
Chap 22


Đang mải miết suy nghĩ như thế, bà cụ nắm lấy tay tôi rồi nói:

-Theo như ta bik, thì số phận của con đã bắt đầu chuyển bánh rồi, và việc ta tiên đoán lúc trước sắp thành sự thật rồi!!!

Tôi giật mình:

-Bà tiên đoán Việc gì thế???

Bà không nói gì , chỉ đưa tay lên miệng cười, tôi thấy thế, như tỉnh dậy, tôi mới sực nhớ , chết chẳng lẽ ý mà cụ muốn nói đến, nụ hôn đầu tiên của mình, vì năm xưa mẹ mình dẫn mình đi xem bói , không phải bà ta đã phán câu đó sao.nếu mọi chuyện bà ta nói là sự thật, vậy Phương sẽ là………

Bà cụ đập tay tôi:

-Đừng suy nghĩ những chuyện đó nữa con ạ, chuyện gì đến thì sẽ đến , muốn ngăn cản cũng không được

Tôi mỉm cười, rồi hỏi:

-Bà ơi!!! Sao bà lại dám chắc con chính là lưỡng phụng gì đó?

Bà cụ gật đầu cười:

-Ha..ha!!! Khuôn mặt và thể chất của con đã nói lên điều đó!!, ta sống đến trừng tuổi này là chỉ để giúp phụng tiên tái hợp mà thôi, ta thì làm sao mà có thể lầm được!!

Tôi như bàng hoàng:

-Vậy…..vậy bà là ai? Và tại sao bà lại làm thế!!!

Bà cụ nhìn tôi âu yếm:

-Con hãy bớt nghi ngờ ta đi, con không cần bik ta, vì vẫn chưa đến lúc , ta tin , sẽ có một ngày con sẽ lấy lại được tiềm thức và quá khứ của mình, lúc đó con sẽ bik ta là ai

Tôi rút tay lại:

-Tiềm thức và quá khứ!!! Cháu không hiểu....

Bỗng bà cụ đứng đậy, lần này tôi mới nhận ra, là trong tay bà ta đang cầm một cây gì đó, hình như nó được làm từ một thứ đá quý, trên cây đó có một vòng tròn, và vòng tròn đó thì có rất nhiều gai,bà cụ chỉ cây gậy đó vào đầu tôi rồi nói:

-Từ từ rồi con sẽ hiểu!! Bây giờ con hãy lấy nó đi đi, ta đã giúp con giữ nó lâu lắm rùi, giờ vật cũ phải quay về chủ của nó thôi!

Tự nhiên , tôi thấy đầu óc quay cuồng, lại là những hình ảnh khác hiện ra, nhưng lần này tôi gần nhìn thấy được 2 mặt người con trai đó thì bị một cơn gió lốc hiện ra và cuốn tôi đi, làm tôi không còn thấy những hình ảnh đó nữa, trong lúc đó, tôi nghe bà cụ nói:

-Chết!!! Ai đã dùng bùa pháp Phong ấn tiềm thức của phụng tiên!!

Tôi thì giật mình tỉnh lại, thấy bà cụ đã nằm bệt xuống sàn nhà, mặt bà cụ xanh xao hẳn đi, bà hình như rất yếu , tôi chạy lại đỡ bà cụ, miệng hốt hoảng:

-Bà ơi!!! Bà làm sao thế, bà mới khoẻ mạnh mà!! Bà ơi!!

Bà cụ, dần dần mở đôi mắt mờ nhạt của bà ra, giọng bà thều thào:

-Mau gọi Thuỷ Linh vào đây!!

Tôi liền hét lên, nước mắt gần như chảy ra, không bik vì sao mà tôi lại cảm thấy đau lòng như thế, giống như người thân của mình đang hấp hối vậy:

-Thuỷ Linh ơi!!! Cậu mau vào đây, bà có chuyện rồi!!!

Cánh của bật ra, Thuỷ Linh hớt hãi chạy vào, quỳ xuống cạnh bà, đỡ lấy tay bà , Thuỷ Linh nói mà nước mắt cậu ấy cứ trào ra từng hồi:

-Bà ơi!!! Bà làm sao thế!!!

Bà cụ không nói gì, chỉ cố gắng đưa cây gậy mà bà cụ đang cầm cho Thuỷ Linh, khi Thuỷ Linh vừa cầm cây gậy xong, thì bà cụ liền nắm lấy tay Thuỷ Linh, rồi từ hai bàn tay ấy, một luồng sáng màu xanh rực rỡ hiện ra lấp lánh, được một lúc, luồng sáng đó tắt thì cũng là lúc bà cụ nhắm mắt xuôi tay, tôi như không tin vào mắt mình nữa, bà cụ mới đây còn khoẻ mạnh, xem bói cho bọn tôi, vậy mà giờ đây lại có thể chết đột ngột thế này ư, tôi nấc lên:

-Bà ơi!!! Bà sao thế!!! Bà ơi!!!

Trong lòng tôi, dâng trào cảm giác đau thương, như vừa mất đi người thân trong gia đình vậy. Tôi đang khóc như thế, nhưng tôi nhận ra bà cụ nằm trong tay của mình như dần nhẹ đi, tôi nhìn lại , thì thấy toàn thân bà cụ đang biên thành những hạt gì đó lấp lánh , rồi bay đi mất. Tôi như bàng hoàng cả người, không bik chuyện gì vừa xảy ra nữa, không bik mình đang ở đâu, có phải là hiện thực không, hay đang ở một nơi phép thuật nào đó. Thấy tôi như vậy,Thuỷ Linh tiến lại gần và quỳ xuống và nói:

-Chào mừng cậu chủ đã về nhà!!!

Tôi bàng hoàng cả người, miệng ấp úng:

-Chuyện gì thế này….tôi…tôi không hiểu!!!

Thuỷ Linh ngẩng đầu lên,cậu ta mỉm cười:

-Trước khi về tháp, bà tôi đã kịp truyền cho tôi là từ nay phải ở cạnh cậu chủ để bảo vệ cậu chủ mọi lúc mọi nơi, vì bây gìơ đã có kẻ xuất hiện ngăn cản cậu chủ tái hợp với tình yêu chuyển kiếp của mình, tôi xin lấy tính mạng nguyện ở bên cạnh cậu chủ suốt đời
Nghe xong những lời đó , tôi thật sự không bik mình nên làm như thế nào đây, thật sự mình không hiểu chuyện gì đang xảy ra nữa, tôi hỏi nhẹ:

-Vậy cậu có thể nói rõ mọi chuyện vừa xảy ra là như thế nào không?? Cậu hãy đứng dậy và nói rõ xem nào?

Thuỷ Linh đứng dậy,rồi từ tốn nói:

-Thật ra lúc nãy bà tôi đang định dung gậy thần để khơi dậy tiềm thức và quá khứ của cậu chủ, nhưng thật không ngờ , đã có kẻ ngấm ngầm, dung bùa triều hồi,bùa ấy đã ngăn chặn không cho cậu chủ tiếp xúc với tiềm thức của mình, và bùa chú ấy đã bắt bà tôi phải quay về nơi mà bà ấy xuất hiện, đó chính là toà tháp cổ trong dòng họ nhà chương. Trước khi đi, bà tôi đã kịp truyền hết mọi sự hiẻu biết , và nhiệm vụ về cậu mà bà tôi còn dang dỡ chưa thực hiện được, và nói rõ , cậu chính là “thất Ngọc phụng tiên” là chủ nhân của gia tộc nhà tôi, và tôi có trách nhiệm phải bảo vệ cậu, mọi chuyện là thế ạ!!!

Tôi không tin vào những điều mình vừa nghe nữa:

-Không …không thể nào, sao lại có những chuỵện hoang đường như thế, sao lại có chuyện phép tiên, rồi bùa chú gì ở đây, đây đâu phải là thời kì sơ khai nữa, giờ đã thế kỉ thứ 21 rồi mà…..tôi không tin…….

Thuỷ Linh thấy thế liền chạy lại bên cạnh tôi nói:

-Nếu cậu chủ không tin, vậy cậu chủ hãy đi lấy vật mà cậu chủ đã nhờ gia tộc của tôi giữ hộ cả ngàn năm nay đi, nêu cậu chủ thật sự không phải, thì cậu chủ sẽ không lấy được nó, vì trên thế gian này sẽ không ai lấy nó ra được ngoài cậu chủ ra!!

Tôi nói cứng rắn:

-Được rồi, vậy tôi sẽ cho cậu thấy mọi việc chỉ là hiểu lầm, bây giờ cậu hãy nói vật đó ở đâu?

Thuỷ Linh cung kính trả lời:

-Xin lỗi cậu chủ, vật đó ở đâu, thì chỉ có 1 mình cậu chủ bik mà thôi, cả gia tộc tôi trong suốt thời gian qua đều không hề bik...

Tôi hoàn toàn sốc trước câu trả lời của Thuỷ Linh, cậu ta không nói thì làm sao mà tôi bik được, đúng là làm khó mà, trong đầu tôi chợt loé lên suy nghĩ:

-Vậy thì tôi không phải cậu chủ của cậu rồi, vì tôi hoàn toàn không bik vật đó ở đâu cả!!!

Tôi tưởng khi nghe thế, Thuỷ Linh sẽ buông tha cho tôi, nhưng thật không ngờ, cậu ta mỉm cười rồi nói:

-Thật ra cậu chủ đã bik vật đó ở đâu rồi, vì trước khi ra đi, bà tôi đang định dẫn cậu đi lấy vật đó, vì chính cậu chủ đã nói nơi cất giấu vật đó rồi!!
Lần này , tôi chối phăng ngay:

-Không thể nào, tôi không hề nói gì với bà về nơi dấu vật nào hết.

-Thật ra, cậu chủ không nói, nhưng trong suy nghĩ của cậu chủ đã nói lên điều đó.

Tôi nhớ rõ ràng là tôi có bik nơi nào đâu, vậy mà sao tên Thuỷ Linh này lại cứ khăng khăng khẳng định là tôi bik chứ, tôi ngồi xuống suy nghĩ, trời, mình có bik gì đâu, tôi ngồi im, rồi tôi chợt nhớ lại những hình ảnh lúc mới vào đây, trong đó tôi có thấy đằng sau bức tranh Thiên sứ hình như có một cái hộp gì đó, chẳng lẽ là nó, tôi nhìn Thuỷ Linh, thấy Thuỷ Linh cười, rồi nói:

-Cậu chủ hãy đi lấy đi...

Tôi không bik có phải hay không, bèn đi tới trước bức tranh Thiên sứ, tôi nhẹ nhàng lấy bức tranh đó xuống, quả thật không sai, đằng sau nó là một chiêc hộp rất cổ , tôi vừa đụng tay vào chiếc hộp đó, thì cái hộp ấy bật ếang, và từ trong nó bật ra một chiếc dây chuyền bằng đá , đẹp lung linh, chiếc dây chuyền ấy tự động bay vào tay tôi, tôi đứng đờ ra như chú nai tơ ngơ ngác, cười mà như méo cả miệng, tôi quay lại nhìn Thuỷ Linh, thì anh ta cười và nói:

-Cậu chủ đích thị là hoá thân của “thất Ngọc phụng tiên rồi”

Trời ơi!!! Sao chuyện gì thế này, sao lại có chuyện hoang đường này, tôi chẳng bik làm sao nữa, thì tôi nghe tiếng vỗ tay của Thuỷ Linh, khi tiếng vỗ tay kết thúc, thì mọi người trong phòng mở mắt ra, Thiên vừa tỉnh đã nói oang oang:

-Trời ơi!! Chuyện gì thế này, sao cả đám lại nằm la liệt ở đây...

Thuỷ Linh nhanh nhảu trả lời:

-Tại bà tôi bói lâu quá nên mọi người ngủ quên đó mà.

Shin dụi dụi mắt nói:

-Bà đâu rồi??

Thuỷ Linh chỉ ra phía sau ngọn đồi:

-Bà tôi gìơ đã về nhà rồi!!

Phương và Tuấn chạy lại tôi liền:

-Gia Anh !! Bà nói gì với cậu nào, nói cho bọn tớ nghe thử đi!!

Tôi liếc mắt:

-Thôi!! Đừng có nhiều chuyện là không tốt đâu nha!

Dã và Shen nói to:

-Bà nói về ai em đều bik, nhưng bà nói về em thì bọn anh không bik, thật quá bất công!!

Tôi cười:

-Cuộc đời luôn thế đó anh ơi, hi….hi

Cả đám cùng cười vang, đâu có ai bik rằng tôi đã cất sợi dây chuyền, và mọi chuyện vừa rồi đâu, Shin nói lớn:

-Thôi !!! Mọi người!! Chúng ta về thôi!!

Tôi đang định đi về theo mọi người, thì thấy Thuỷ Linh đi lại bên cạnh tôi nói nhỏ:

-Cậu chủ hãy về đi, bắt đầu từ nay, tôi sẽ luôn ở bên cậu chủ.

Tôi không bik nói gì, chỉ cố gắng chạy nhanh thật nhanh để đi khỏi đây. Lúc bước lên xe, tôi vẫn nghe Shin nói:

-Thuỷ Linh cậu ở lại bình an nha.

Thuỷ Linh cười:

-Không có gì đâu!! Mình sắp đi học rồi, mình sẽ không còn ở đây nữa đâu.

Chiếc xe lăn bánh , mà trong đầu tôi vẫn còn lãng vãng những chuyện vừa rồi, tôi thật sự không bik nên tin hay không đây, Tuấn hỏi nhỏ:

-Gia Anh!! Cậu làm sao thế, sắc mặt cậu kém lắm đó!!

Tôi cười:

-Không sao đâu

Phương liếc mắt nói:

-Chắc đi mà trái tim để ở đâu rồi, người gì đâu mà đa tình thế...

Mấy anh kia nghe thế, chen vào ngay:

-Hả!! Mới có 1 đêm mà yêu ai hả???

Tôi đỏ mặt :

-Không có!!! Nói gì kì cục, em làm sao có thể…….

Tức quá, tôi liền thụi Phương một cái cho bõ tưc, lúc đó Phương cười :

-Đó !! Vui lên đi, làm gì mà mặt mày ủ rũ vậy..

Cả đám cùng cười, tôi cũng cười, nhưng trong lòng thật trĩu nặng tâm sự. Tôi nhìn ra khung của bên ngoài, thật không ngờ cảnh vật ở đây ban ngày lại đẹp đến thế, tiếng chim ca ríu rít, muôn hoa đua nỡ, hai bên đường là những hàng cây đây những bông hoa đủ sắc màu, thật là trái ngược với ban đêm, nơi đây thật đẹp, nếu có thể sống cùng người mình yêu ở đây thì thật là tốt. Tôi nghe Thiên gợi chuyện:

-À !! Shin chừng nào mày đi học!!

Shin cười:

-Không bik, nhưng khoảng 2 hoặc 3 ngày nữa....

Shin khều tôi:

-Gia Anh!! Em chừng nào đi học???

Tôi nhìn chăm chăm:

-Chắc ngày mai em đi học...

Dã nhìn tôi cười:

-Hồi bữa nghe nói em đi thực hiện hôn ước nên học tại nhà đó, giờ sao lại về thế???

Tôi nghe Dã hỏi mà giật mình, tôi cảm nhận được, Phương và Tuấn cũng đang có cảm giác giống tôi, tôi bik mà, rỗi sẽ thế nào mấy anh chẳng hỏi về chuyện hôn ước của mình, những tháng ngày tới chắc sẽ mệt mỏi đây….


Còn nữa >>>>
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 21 + 22 !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
group4teen :: Teen thời sự :: Tin giải trí-
Chuyển đến