group4teen

๑’- ๑۩۞۩๑»Groüp4t€€n«๑۩۞۩๑ -‘๑’
 
IndexIndex  Đăng kýĐăng ký  Đăng NhậpĐăng Nhập  

Share | 
 

 Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 7 + 8 !

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
trantan237
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)
(¯`•¸•´¯)BốLão(¯`•¸•´¯)


Tổng số bài gửi : 56
Join date : 25/12/2009

Bài gửiTiêu đề: Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 7 + 8 !   Fri Dec 25, 2009 7:40 am

CHAP7


Hôm sau, tôi vừa ngủ dậy, thì cảm giác mệt mổi lại trổi dậy, vì từ ngày hôm qua tôi phải đi nhong nhong với tên Phương , còn tối lại về tâm sự với tuấn đến tận khuya, .

-Oa…..oa……-tôi uể oải ngáp-

Anh Phong đâu ra đi vô, anh Phong liền nói : Chưa cậu chủ!! Hôm nay là ngày chủ nhật nên cậu chủ được nghĩ học, nhưng từ sớm phu nhân đã cho người sang dặn, nếu cậu chủ dậy thì cậu chủ sửa soạn , sang tiếp chuyện với phu nhân!!!

Tôi suy nghĩ, không bik phu nhân mún gặp mình có chuyện gì ha, thôi từ từ hẳng tính, giờ cái bụng đói meo rồi.tôi nói với anh Phong:

-Anh ơi , chuẩn bị bửa sáng, em đói qua rồi !!

Anh Phong mỉm cười:-nhưng cậu chủ phải vệ sinh đã chứ

Tôi vừa đi xuống giường vừa nói:

-Anh chuẩn bị nhanh nha, em gần chết rồi đó !!

Vẫn nụ cười đó, nụ cười của anh Phong có nét quyến rũ riêng của nó,tôi chọn anh Phong làm quản gia, cũng vì lúc chọn người tôi đã bị hấp dẫn bởi nụ cười đó.

Đang ngồi ngấu ngiến thức ăn, bởi vì tối qua tôi có ăn gì đâu, đi ăn ở đường phố , sợ!! Nên tôi ăn có tí xíu à, đang ăn, tự nhiên tôi nghe tiếng bộp ở trước cửa , tôi cũng chẳng cần quan tâm, bụng đói gần chết rồi, tôi như ngấu ngiến y như bị bỏ đói cả tháng nay vậy, bỗng tôi cảm thấy có cái gì đó nhột nhột, linh cảm cho tôi bik có ai đó đang nhìn mình, anh Phong thì đứng bên cạnh tôi rồi, nên tôi cảm nhận được, đó không phải là anh Phong, miệng tôi đăng ngậm cái đùi gà, tôi ngẩng đầu lên, trời ơi, tên Phương và Tuấn đang đứng như trời chồng trước cửa, tên Phương thì cười tủm tỉm, còn tên tuấn thì bik ý hơn, hăn quay mặt sang một bên cười. Trời, tôi như xấu hổ tột độ, chỉ mún đào lỗ , chôn mình ngay xuống đất vậy đó, lập tức tôi nói:

-Ư…ai …ậu ….mà….ì .. đây

Tên Tuấn nói mà miệng vẫn còn cười:

-Cậu làm ơn bỏ cái đùi gà ra rồi hãy nói, nhìn y chang người thượng mới xuống miền xuôi đó!!

Tôi lập tức lấy đùi gà ra khỏi miệng mình rồi nói:

-Hai cậu làm gì mà mới sáng sớm , sang phòng tôi , có chuyện gì sao??

Phương, nó mỉm cười rồi trả lời:

-Giờ này mà sớm hả Gia Anh, nhìn đồng hồ đi, đã 10 giờ rồi đó.

Tôi lập tức quay qua anh Phong,anh phong gật đầu, trời! Tôi la lên:
-
What??? Làm gì mà dậy trể vậy trời. Tất cả chỉ tại hai cậu, ngày hôm qua hai cậu làm tôi mệt gần chết, nên tôi mới ngủ dậy muộn như vậy!!

Tôi hỏi tiếp:

-Nhưng hai cậu có chuyện gì không??

Phương nó nói:

-Thì mẹ đã dặn , hôm nay sang gặp bà để nói chuyện mà!!

Tôi nói:-vậy hai cậu chờ chút đi, để tôi ăn sang xong, rồi thay đồ chúng ta đi.

Tên Phương đẩy vai tên Tuấn kéo ra ngoài rồi nói vọng lại cố ý chọc tức tôi:

-Anh Tuấn ơi mình ra ngoài này đợi, để cho con heo kia nó ăn, không thì chắc nó sụt ký đó, ha…ha

Tôi mặc kệ, vẫn cứ chúi chúi ăn,tự nhủ, để đó, lát nữa ta sẽ cho ngươi bik tay, hãy đợi đấy!!

***

Tôi và Tuấn cùng với Phương đi đến gặp phu nhân, khi chúng tôi vừa định vào phòng phu nhận thì cô quản gia nói:

-Phu nhân đang ở thư phòng, ba cậu sang đó gặp đi

Ba chúng tôi lại phải đi về hướng thư phòng, trời khi bước chân vào căn phòng này tôi hơi bị choáng, vì trong phòng có 3 người con gái khoảng 22 hay 21 tuổi gì đó, đang ngồi chơi cờ vây, còn phu nhân thì đang cầm cuốn sách gì đó , hình như là về cờ vây, vừa đọc sách vừa đánh cờ vậy một mình, hình như là xếp một thế cờ gì đó.tên phương hăng hái chạy lại gần phu nhân nói:

-Mẹ à, bọn con đến rồi này, mẹ có chuyện gì đây???

Phu nhân ngẩng mặt lên rồi thấy ba chúng tôi, liền chỉ tay về ba cái ghế đang bỏ trống trước mặt ba người con gái kia, ý phu nhân mún 3 chúng tôi đâu cờ với ba người con gái. Phu nhân nói:

-Phương đấu với chị tóc vàng, tuấn!!! Con đấu với chị mang đầm hồng, còn Gia Anh thì đấu với người còn lại, 3 con đấu , ai thắng sẽ được vào vòng trong, và nếu thăng hết vòng và vào được vòng cuối mà thắng luôn, thì sẽ được giải thưởng là, được đến và thăm toà nhà cuối cùng sau hoa viên. Tôi không bik đó là gì, mà khi bà phu nhân vừa nhắc đến thì ngày lập tức tên Tuấn và Phương ngồi vào ngay và chiến đấu. Tôi chẳng bik sao nữa, nhưng dù sao đã chơi thì mình phải thắng, vì tôi có phần hơi hiếu thắng đó mà.

Đúng là không thể nhìn bề ngoài mà đánh giá con người được, cô gái đấu với tôi, tuy bề ngoài du mì , uỷ mị, nhưng từng nước cờ của cô ta nhưng tràn trề sức sống, một sức sống mãnh liệt, sức sống ngoi lên từ trong cõi chết, tuy quân đen của cô ta bị tôi bao vây kịch liệt, vậy mà từ trong cõi hết khí ấy, cô ta lại có thể tạo thành một vòng sống để cứu quân mình, nhưng từ lúc 3 tuổi tôi đã được huấn luyện cầm kỳ thư hoạ,tôi đã muốn thăng thì nhất quyết phải thắng, chính cô ta đã thúc ép bản tính tàn sát của tôi thức dậy, tôi đã giết từng quân, tôi như ác quỷ, không tha quân nào, đến nỗi cô ta phải hoảng sợ truớc nét mặt sắc như dao khi chơi cờ của tôi, cô ta hơi hoang mang nói:

-Nhìn mặt em như mún giết người vậy?

Tôi mỉm cười rồi nói:-vô bàn cờ, thì em chỉ có một chữ đó là giết chết đối phương??

Cuối cùng tôi cũng thắng, Phương thắng , còn Tuấn hình như là bị thua nửa mục, tiếc thật,.

Phu nhân nói:

-Vậy là xong rồi hả, bây giờ ta quyết định, Gia Anh đấu với ta, còn Phương đấu với Lan,
Lan chắc là tên của cô gái đó, tôi và phu nhân đấu với nhau. Phải nói là phu nhân là một người cực kì cẩn thận, bà ta cẩn thận từng bước một, từng bước bà ta đã tính toán thật kĩ, bà ta lo toan mọi thứ có thể xảy ra, qua cách đánh , tôi có thể thấy rõ điều đó. Trong cái sự cẩn thận tưởng trừng chỉ là phòng thủ, nhưng đang ẩn chứa một cái bẫy chết người, đúng là gừng càng già càng cay, lần nay, tôi buộc phải dốc toàn lực ra ứng chiến. Bà ta đã xây nên một thành đài tưởng trừng như không thể phá vỡ , nhưng trong cách đánh của phu nhân, tôi nhận ra bà đang thiếu tập trung, chính vì thế, ngày lập tức, tôi đã đánh vào chỗ yếu nhất cảu thành đài, và quả nhiên bà ta đã chịu thua, trước sự vũ bảo của tôi . Phương thua. Đên lượt tôi và Lan đấu với nhau, đúng là Lan gần như ngang ngữa phu nhân, nhưng cô ta cực kì tập chung, chính vì thế mà tôi khó lòng tấn công. Tôi dần nhận ra cách đánh của cô ta hơi giống một cách đánh mà nội tôi vẫn hay chơi, chính vì thế, mà ngay từ đầu, tôi đã đưa cô ta vào bẫy , mà chính ông nội đã nghĩ ra, để tự phá giải cách đánh của mình, tôi thắng.

Phu nhân liền nói:

-Ta sẽ giữ lời hứa , ta sẽ đưa con vào toà nhà cuối cùng sau hoa viên.

Tôi hơi ngạc nhiên nên hỏi:

-Thưa phu nhân , nhưng trong toà nhà đó có gì ạ!!!

Phương nói:

-Tôi ở đây từ nhỏ, nên bik rất rõ, đó chính là toà tháp cổ, nó có từ lúc nào cũng không ai bik nữa,nếu Gia Anh mún bik rõ hơn hãy tự đi hỏi mẹ tôi!!!

Tôi quay qua nhìn phu nhân,phu nhân khẽ thở dài, rồi cho 3 người con gái kia lui ra ngoài. Phu nhân ngồi xuống ghế, rồi khẽ ra hiệu cho 3 đứa cùng ngồi xuống, bà ta bắt đầu kể:

-Gia Anh !! Con có bik tại sao hai nhà họ trương và họ dương tử lại không lấy thứ khác làm giao ước , mà lại lấy câu chuyện cổ xưa đó làm giao ước không?

Tôi khẽ lắc đầu, phu nhân lại nói:

-Vì câu chuyện đó chính là có thật, và viên đá ngọc thạch được cất giữ trong toà tháp cổ đó. Ta cũng không rõ, nhưng từ suốt gần 1000 năm qua, dòng họ trương vẫn thường vô toà tháp đó tìm kiếm , nhưng vẫn không thể tìm ra viên đá đó ở đâu. Xong một lần tình cờ, lúc mà bố chồng của cô là ông nội của Phương và Tuấn là bạn bè của ông nội gia anh . Lúc đó hai người bọn họ chơi cờ, uống rượu,trò chuyện 1 hồi lâu, họ liền rủ nhau vào tháp cổ để tìm kiếm thử xem. Các con có bik họ tìm thấy được gì không?
các ba chúng tôi đều lắc đầu nguầy nguậy, phu nhân mỉm cười rồi nói tiếp:

-Họ đi một hồi, ko thấy gì định đi ra, xong họ thấy một ánh sang gì đó vừa loé lên, thế là họ lại tìm và nhìn thấy một cuộn giấy, mở cuộn giấy đó ra, thì trong cuộn giấy có ghi”tình bạn là nền tảng của tình yêu, tình yêu là liều thuốc chữa lành mọi sự đau khổ, năm xưa ngọc thạch nằm cạnh hồ đau khổ mà không bik cách chữa lành nó, chỉ sau này vị thiên sứ đó chỉ cách là tình yêu mới chữa lành những nỗi khổ bi ai kia. rồi họ tìm thấy phần đầu của câu chuyện, trong cuộn sách đó có ghi , muốn tìm thấy phần cuối của câu chuyện, để tìm ra nơi dấu viên đá ngọc thạch, thì chỉ có tình yêu đích thực mà thôi, chính vì thế mà hai nhà đã hứa hôn, mong rằng sẽ tìm được đoạn kết cảu câu chuyện này, còn vụ mà dự án là hàng tỉ đôla chỉ là nguỵ tạo mà che mắt thiên hạ mà thôi, vụ này chỉ có rất ít người bik. Hôm nay chính vì thế mà Gia Anh sẽ vào tháp cổ để quen bik trứơc , còn việc tìm kiếm để sau vậy.

Phu nhân vừa nói xong, tôi không thể không bang hoàng, ở một cái thế giới thứ 21 này mà vẫn còn những chuyện hoang đường như vậy sao??? Tôi đang không bik mình nên có tin hay không , Phương và Tuấn đều nói : chuyện khó tin quá mẹ ơi!!

Phu nhân liền khẳng định : chuyện này chính ông nội con đã trãi qua, có thật mà , cuộn sách đó nội con còn giữ mà!!

Tôi có phần tin. Tôi được phu nhân dẫn tới trước cửa tháp cổ đó, phải nói là ngôi tháp này cực kỳ cổ kính, vậy mà rêu không hề mọc lên chân tháp, xung quanh thì toàn hoa, phu nhân nói : cảnh quan, mọi vật xung quanh đây không ai hề đụng tới , mọi thứ vân còn y như vị trí ban đầu của nó.cô có tới đây mấy lần , nhưng đều không tìm được gì, thôi con vào đi, khi nào chán thì về phòng vậy.

Nói xong phu nhân quay trở về, tôi bắt đầu hơi sợ khi đặt chân vào ngôi tháp cao 7 tầng này, lại xung quanh toàn là cây cối,tôi đi vào thấy trong tháp có anh sang hơi mờ do mặt trời chiếu vào,nhìn một hồi , toàn thấy bong tối, tôi sợ, nên tự nghĩ, thôi, tìm ra mình cũng chẳng cần nó, thôi đi về thôi!! Nghĩ xong , tôi ba chân bốn cẳng chạy thật nhanh về phòng, leo lên giường mà nằm ngủ, khỏi ăn tối luôn. Một ngày chủ nhật thật là mệt mỏi, xong tôi đã bik rất nhiều chuyện về cuộc hôn ước này.


Còn Nữa>>>>

Mọi ng đọc và nhận xét rùi mình post tiếp hen,truyện còn dài...
CHAP8


Sáng hôm sau, lúc tôi đang ngồi chép bài cuả giáo sư trên bảng thì Tuấn nói nhỏ:

-Hôm qua gia anh vào đó , có thấy gì không??

Mắt vẫn cứ nhìn trên bảng mà tay thì cặm cụi viết , tôi nói:

-Chẳng có gì cả, một cái tháp âm u, đen tối , sợ lắm??

Tuấn gật đầu ra ý là hiểu:

-Vậy à!!! Chán nhỉ ??

Nhắc tới chán tôi mới nhớ, mấy bữa nay toàn gặp chuyện không đâu, nên tôi liền hỏi Tuấn:

-Tuấn bik có chổ nào chơi không, dẫn mình đi chơi đi , ở đây bùn quá!!

Tuấn ra vẽ mừng:

-Được rồi!! Lát Tuấn dẫn Gia Anh đến chỗ này hay lắm và lại đẹp nữa!!

Tôi hơi tò mò, nên quay qua hỏi :

-Nó là đâu thế??

Tuấn ra vẻ bí mật:

-Bí mật!! Nói trước còn vui cái gì nữa??

Học xong, tôi hỏi Tuấn:

-Chúng ta có rũ Phương đi không?

Tuấn nói : tuỳ Gia Anh vậy!!

Tôi 3 chân 4 cẳng chạy sang phòng Phương . Đang chạy nhanh thì đụng phải
anh Phong, thấy tôi anh Phong hỏi:

-Ủa!! Cậu chủ,theo lịch cậu còn bữa học nữa mà, sao giờ cậu lại ở đây!!!

Tôi nói nhỏ:

-Anh Phong đừng nói cho ai ngen , em đi chơi với Tuấn và Phương lát về à, anh Phong nhớ nha!!

Tôi cảm thấy , hình như anh Phong hơi buồn, tôi liếc nhìn, liền hỏi:

-Hình như anh buồn hả, anh sao vậy, có chuyện gì khó nói anh nói ra đi??

Anh Phong lắc đầu nguày nguậy, quay mặt đi và nói:

-Không có gì đâu, cậu chủ đi chơi vui vẽ nghen!! Thôi tôi đi đây!!

Tôi cũng thấy lạ, nhưng không quan tâm, mình còn phải đi rũ phương mà, tôi chạy ngay đến phòng Phương, thấy phương đang ngồi cạnh cây đàn piano, hình như là Phương đang sáng tác một bài hát gì đó, tôi gọi:

-Phương!! Đang làm gì vậy? Rảnh không?

Phương đang mải đánh đàn , nghe tôi gọi , mặt cậu ta tự nhiên vui hẳn lên, làm tôi cũng hơi ngạc nhiên, phương nó nói:

-Ủa!! Gia Anh !! Hôm nay rồng đến nhà tôm hả??

Tôi liếc mắt:-không có giỡn à nghen!!!

Phương cười : thôi, giơn thôi mà , làm gì mà liếc người ta ghê thế, mà kiếm tôi có chuyện gì không?

Tôi cười : Tuấn và mình định đi chơi, cậu đi chung luôn nha!!

Phương tự nhiên hết cười, mặt hơi khác, rồi quay vào trong, giọng hơi bùn:

-Thôi, hôm nay mình bận rồi, để khi khác nghen!!

Tôi thấy lạ, liền nài nĩ:

-Thôi mà, lâu lâu người ta mới rũ đi chơi mà , làm gì mà phụ lòng tốt của người ta thế, đi đi nghen!!-tôi vừa nói vừa lay lay vai Phương

Phương đứng dậy:

-Thôi được rồi, thiệt là ……lớn già đầu rồi mà còn bày đặt nhõng nhẽo.

Tôi liền liếc mắt:

-Hứ……….thế ai là người thường hay nhõng nhẽo nhất nhà vậy ta, vậy mà bây giờ còn bày đặt la người ta.

Tên Phương không nói gì, chỉ cười và cùng tôi đi ra cổng, bất giác , tôi nhận thấy, hình như Phương khác thường ngày, hình như Phương chững chạc sao, hay do tôi quá nhạy cảm, thôi, giờ lo việc đi chơi đã.

Lúc xe chạy, tôi ngồi với Phương ở băng sau, còn Tuấn thì ngồi trước lái xe, tôi ngoi lên hỏi:

-Nà!! Chúng ta đi đâu thế tuấn, nói cho mình bik đi?

Tuấn cười rồi nói:

-Đây là nơi lần đầu tiên mình và Phương gặp nhau đó!!

Tên Phương reo lên:

-Cái gì !! Vậy anh định đưa Gia Anh đến chỗ đó ư?

Tuấn gật đầu, tôi lại càng ngạc nhiên:

-Nhưng mà là ở chỗ nào chứ!!

Tuấn nói :

-Phương!! Em nói cho Gia Anh nghe đi!!!

Tôi quay sang Phương, thì thấy tên Phương nhìn ra ngoài cửa sổ xe, mắt cứ nhìn về phía xa xăm nào đó, Phương từ tốn;

-Nơi đó rất đẹp, và cái tên của Gia Anh, đã nói lên tên của nơi đó!

Tôi hơi lạ, lại gặng hỏi:

-Nói đi, đừng ra vẻ bí mật nữa mà!!

-Nơi đó có tên là ngọn đồi bồ công anh.

Tôi oà lên một tiếng và reo lên:

-Vậy ở đó , chăc có nhiêu hoa bồ công anh lắm nhỉ!!

Phương gật đầu:-Gia Anh đến đó sẽ thấy nó đẹp như thế nào!!

Tôi hơi ậm ừ , va rất háo hức muốn xem nơi đó như thế nào!!

Khi xe dừng lại, tôi chạy ngay ra khỏi xe. Tôi la lên:

-Woa!!! Nơi đây tuyệt quá

Đúng là thật tuyệt, một ngon đồi cao, trên đỉnh đồi là một toà biệt thự, còn xa khoảng 300m thì là một nông trại,xung quanh đồi thì trồng toàn hoa bồ công anh , khi gió thổi, hoa bồ công anh bay bay như tuyết, trông rất đẹp, tôi quay qua hỏi tuấn:

-Tuấn ơi!! Toà biệt thự đó là của ai thế, và nông trại đó là của ai nữa??

Tuấn đang xách hành lý, còn tên phương vừa gom hành lý vừa nói:

-Toàn bộ nơi này là sở hữu của nhà tôi hết đó!! Đây là nơi thường để nghĩ mát vào mua hè-nói rồi tên phương quay qua sang tuấn-sao anh không nói cho em bik trứoc là chúng ta đến đây, để em còn bik mà chuẩn bị đồ đạc chứ, thiệt là!!

Tuấn mỉm cười rồi nói:

-Em đã có cả tủ đồ ở đây rồi mà còn đòi mang nữa à, bó tay!!

Tôi ngạc nhiên hỏi:

-Ủa vậy là chúng ta ở lại đây luôn hả!!

Tuấn cười : chúng ta sẽ ở đây chơi 1 tuần lễ , mình đã xin mẹ rồi, cậu khỏi lo...

Tôi la lên : chết!! Vậy mà cậu khống nói trước, làm mình không chuẩn bị đồ đạc , giờ bik tính sao đây?? Hu hu .Tất cả chỉ tại cậu đó Tuấn.
Tuấn nói : thôi đừng có bù lu bù loa nữa , bik mình và Phương đang xách hành lý của ai không?

Phương nói liền : thiệt là , hành lý của mình không lo xách, người ta xách dùm rồi mà còn ở đó bù lu bù loa nữa hả ???

Tôi ngạc nhiên:- đâu ra thế

-Mình nhờ anh Phong thu dọn đó-tuấn nói

Tôi không lo nữa, liền chạy một mạch xung quanh vui vẽ , vừa chay vừa hát, la.la…la, tôi nghe từ ở đằng sau;

-Nè , sao không phụ xách hành lý hả, bộ chán sống rồi sao??

Tôi nghe là bik là Phương nói liền , tôi quay lại cười nói vọng laị:

-Xách dùm đi mà , giúp nà, lẹ lên trời gần chiều rồi, chúng ta mau vào biệt thự đi, nhớ nghen !!

Nói xong tôi vọt đi, và tôi đau có bik rằng, chỉ trong một kỳ nghĩ ngắn này vậy mà đã xảy ra những chuyện làm thay đổi cả ba chúng tôi, những chuyện mà khiến cho tình cảm của tôi phaỉ suy sét và đắn đo đồng thời đặc biệt khó xử
__________________
Về Đầu Trang Go down
 
Truyện về Tình Yêu ( Con nít không được vào ) Chap 7 + 8 !
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» truyền hình cáp sài gòn sctv
» Tài liệu về truyền hình
» Xin anh chị tư vấn setup 1 bộ truyền hình vệ tinh giá rẻ !!!
» Tìm hiểu về CA trong dòng truyền DVB stream
» Luận văn tốt nghiệp về truyền hình SDTV, HDTV, 3DTV tuyệt hay đây.

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
group4teen :: Teen thời sự :: Tin giải trí-
Chuyển đến